Cựu chiến binh

NGÀY HÒA BÌNH VÀ CÁNH TAY KHÔNG CÒN NGUYÊN VẸN

Câu chuyện khắc họa khoảnh khắc người lính đón ngày hòa bình với niềm vui trọn vẹn cho đất nước nhưng mang trong mình thương tật vĩnh viễn – dấu ấn không thể phai mờ của chiến tranh.

Hưng Yên27/12/2025Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày hòa bình đến với ông Nguyễn Văn Huỳnh, quê xã Bắc Thụy Anh, tỉnh Hưng Yên, không chỉ là niềm vui chung của dân tộc, mà còn là một dấu mốc đặc biệt của đời người lính. Trong khoảnh khắc đất nước yên tiếng súng, ông đứng giữa đồng đội, lặng lẽ nhìn lại bản thân mình – một người trở về, nhưng không còn nguyên vẹn như ngày ra đi.

Cánh tay mang thương tật là hậu quả của những năm tháng chiến đấu ác liệt nơi chiến trường. Đó là cái giá mà ông và biết bao người lính khác đã phải trả cho ngày độc lập. Khi hòa bình lập lại, vết thương đã liền da, nhưng di chứng thì còn mãi, nhắc ông nhớ về những trận đánh khốc liệt, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến nghẹt thở.

Niềm vui hòa bình đối với ông vì thế mang nhiều cung bậc cảm xúc. Ông mừng vì đất nước không còn chiến tranh, mừng vì thế hệ sau được lớn lên trong yên bình. Nhưng xen lẫn trong niềm vui ấy là nỗi chạnh lòng khi nghĩ đến những đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường, không kịp chứng kiến ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất.

Trở về quê hương với cánh tay không còn nguyên vẹn, ông Nguyễn Văn Huỳnh phải học cách thích nghi với cuộc sống mới. Lao động trở nên khó khăn hơn, sinh hoạt thường ngày cũng không còn như trước. Nhưng với bản lĩnh của người lính, ông không cho phép mình gục ngã. Ông tập làm quen với những hạn chế của cơ thể, cố gắng lao động, hòa nhập và tiếp tục sống có ích cho gia đình, cho xã hội.

Với ông, cánh tay không còn nguyên vẹn không phải là điều để buồn than, mà là dấu tích của một thời đã sống trọn vẹn cho Tổ quốc. Ông luôn tâm niệm rằng mình may mắn hơn nhiều đồng đội khác, bởi còn được trở về, còn được sống trong hòa bình, còn được chứng kiến đất nước đổi thay từng ngày.

Ngày hòa bình vì thế không chỉ khép lại chiến tranh, mà mở ra một hành trình mới – hành trình sống cùng ký ức, cùng thương tật, nhưng không bi lụy. Qua câu chuyện đời mình, ông Nguyễn Văn Huỳnh mong thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải điều hiển nhiên, mà được đánh đổi bằng máu xương, bằng những phần thân thể không còn nguyên vẹn của biết bao người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY HÒA BÌNH VÀ CÁNH TAY KHÔNG CÒN NGUYÊN VẸN | Câu chuyện thời hoa lửa