Ngày hội ngộ dưới bóng cờ chiến thắng
Ngày hội ngộ dưới bóng cờ chiến thắng
Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, chiếc xe tăng mang số hiệu 390 húc đổ cánh cổng sắt của Dinh Độc Lập, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của chế độ Sài Gòn. Sài Gòn ngập trong rừng cờ hoa, tiếng reo hò, ca hát vang dội khắp các ngả đường.
Giữa đám đông náo nhiệt ấy, Trung úy pháo binh Nguyễn Văn Nam, người đã đi dọc chiều dài chiến dịch từ Quảng Trị vào đến Sài Gòn, ngơ ngác nhìn xung quanh. Anh đang đi tìm ngôi nhà cũ của gia đình trên đường Lê Văn Duyệt (nay là Cách Mạng Tháng Tám). Mười năm đi lính, anh không hề có tin tức gì của gia đình.
Khi đến trước cửa ngôi nhà nhỏ có giàn hoa giấy, Nam run rẩy gõ cửa. Một người phụ nữ trung niên, mái tóc đã điểm bạc bước ra. Bà nhìn người lính trẻ lấm lem bụi đường, đôi mắt bỗng nhòe đi.
"Nam... phải con đó không Nam?" – Bà nghẹn ngào.
"Mẹ! Con đã về rồi đây mẹ ơi!" – Nam quỵ xuống, ôm chầm lấy chân mẹ.
Hai mẹ con ôm nhau khóc nức nở giữa tiếng chuông nhà thờ và tiếng loa phát thanh vang dội bài hát "Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng". Chiến tranh đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những giọt nước mắt của ngày hội ngộ, ngày mà đất nước chính thức liền một dải, không còn chia ly.



