Ngày kể chuyện cho cháu nghe
Khi đã già, ông Phúc thường được cháu hỏi về thời trẻ. Ông không kể nhiều chuyện đánh trận. Ông kể về bát cơm chia đôi, đôi dép rách, lá thư ướt, người bạn thức canh ông lúc sốt. Cháu hỏi ông có sợ không. Ông trả lời có, rất nhiều lần. Nhưng ông nói bên cạnh nỗi sợ còn có trách nhiệm, tình thương và lời hứa với người thân. Cháu ngồi nghe, không hiểu hết, nhưng nhớ giọng ông rất chậm. Với ông Phúc, kể lại không phải để khoe, mà để người sau biết rằng hòa bình đã được giữ bằng nhiều điều rất thật.



