Bài viết

NGÀY KHÔNG AI NHẬN RA MÌNH ĐÃ Ở LẠI BAO LÂU

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGÀY KHÔNG AI NHẬN RA MÌNH ĐÃ Ở LẠI BAO LÂU

Ở khoảng rừng đó của dãy Trường Sơn, có một ngày rất bình thường, bình thường đến mức không ai nhớ nó bắt đầu từ đâu, và cũng không ai để ý khi nó trôi qua. Buổi sáng đến như mọi lần, ánh sáng len qua tán cây, chạm vào những chỗ đất trống, vào cái bếp đã nguội từ đêm trước, vào những vật dụng nằm yên như thể chúng đã ở đó từ rất lâu rồi. Không ai gọi đó là “một ngày mới”. Không ai nói câu đó nữa. Mọi người chỉ thức dậy, mỗi người theo cách của mình, không đồng thời, không hẹn trước, không có một điểm chung nào để bắt đầu ngoài việc họ… mở mắt.

Vinh là người dậy sớm hôm đó, nhưng “sớm” cũng chỉ là một cảm giác. Anh ngồi dậy, nhìn quanh, thấy vài người vẫn còn nằm, vài người đã đi đâu đó. Không ai kiểm tra. Không ai đếm. Anh bước ra ngoài, đi về phía con suối quen thuộc, nơi mà nước vẫn chảy như thể nó không liên quan gì đến việc có người ở đây hay không. Anh cúi xuống rửa mặt, nước lạnh hơn mọi hôm một chút, hoặc có thể chỉ là anh cảm thấy vậy. Không có cách nào để so sánh, vì không ai ghi lại “hôm qua nước thế nào”.

Khi anh quay lại, bếp vẫn chưa được nhóm. Anh không chờ. Cũng không nghĩ xem “đến lượt ai”. Anh nhặt vài cành khô, nhóm lửa, làm những động tác mà trước đây từng rất quen thuộc, nhưng giờ không còn gắn với bất kỳ nghĩa vụ nào. Một lúc sau, Hạnh xuất hiện, mang theo ít nước. Không ai nói “đúng lúc”. Không ai nói “cảm ơn”. Chỉ là hai người làm hai việc khác nhau, nhưng cùng một chỗ, và thế là đủ để một bữa ăn bắt đầu hình thành.

Tín dậy muộn hơn. Cậu bước ra với mái tóc rối, nhìn quanh một lúc như thể đang cố nhớ xem hôm nay có gì đặc biệt không, rồi nhận ra là không. Cậu ngồi xuống gần bếp, không hỏi “có ăn chưa”, chỉ lấy một cái bát, tự múc phần của mình. Vị vẫn vậy, hoặc có thể khác một chút, nhưng không ai nói. Không còn thói quen nhận xét. Không còn nhu cầu so sánh.

Người lớn tuổi ngồi hơi xa, như thường lệ. Ông ăn chậm hơn, nhìn nhiều hơn. Không phải để quan sát người khác, mà như thể ông đang nhìn chính việc “đang ăn” diễn ra. Một lúc sau, ông nói, giọng không lớn: “Tôi không nhớ lần cuối cùng tôi xem ngày tháng là khi nào.” Không ai trả lời ngay. Câu đó không cần trả lời. Nó chỉ nằm ở đó, như một thứ vừa được đặt xuống giữa mọi người.

Lợi là người lên tiếng sau cùng: “Chắc cũng lâu rồi.” Rồi lại im lặng. Không ai hỏi “bao lâu”. Câu hỏi đó dường như đã biến mất khỏi cách họ nghĩ.

Buổi trưa đến mà không ai gọi tên. Ánh sáng thay đổi, bóng cây dịch chuyển, nhiệt độ tăng lên, và thế là mọi người biết — không phải bằng suy nghĩ, mà bằng cảm giác — rằng đã đến một thời điểm khác trong ngày. Nhưng không ai cần gọi nó là gì. Một vài người tìm chỗ mát. Một vài người đi ra xa hơn một chút. Không ai nói “tôi đi đây”. Không ai hỏi “đi đâu”.

Hạnh hôm đó đi sâu vào rừng hơn bình thường. Cô không mang theo gì nhiều, chỉ là bước đi theo một hướng mà cô chưa đi hết. Không phải để khám phá. Không phải để tìm kiếm. Chỉ là… đi. Có những lúc cô dừng lại, nhìn một cái cây, một tảng đá, một khoảng trống ánh sáng. Không phải để ghi nhớ. Không phải để sau này kể lại. Chỉ là nhìn, rồi đi tiếp.

Ở khu bếp, Tín lấy lại cây đàn cũ. Cậu không sửa thêm. Chỉ gảy vài nốt. Âm thanh vẫn lệch, vẫn không tròn, nhưng không ai mong nó phải đúng. Vinh ngồi gần đó, không nhìn cậu, nhưng nghe. Không phải kiểu “nghe nhạc”. Chỉ là để âm thanh đó tồn tại cùng với tiếng gió, tiếng lá, tiếng củi.

Người lớn tuổi nằm ngửa ra đất, tay đặt lên trán. Ông không ngủ. Chỉ nhắm mắt. Trong một khoảnh khắc, ông nhớ lại một căn phòng cũ, nơi có lịch treo tường, có đồng hồ chạy đều, có những ngày được chia rõ ràng. Ký ức đó đến rồi đi, không bị giữ lại. Ông mở mắt, nhìn lên tán cây, và không cố nối hai thế giới đó lại với nhau.

Chiều xuống mà không ai gọi là “chiều”. Nhưng ánh sáng dịu đi, và một lần nữa, có người đứng dậy trước. Không phải vì trách nhiệm. Không phải vì thói quen. Chỉ là cơ thể họ bắt đầu làm một việc quen thuộc. Lửa lại được nhóm. Khói lại bay lên. Không ai nói “đến giờ ăn”.

Hạnh quay lại khi lửa đã cháy ổn. Cô ngồi xuống, không kể mình đã đi đâu. Không ai hỏi. Nhưng có một cái nhìn ngắn giữa cô và Vinh, không phải để xác nhận, mà như một cách nói “à, vẫn ở đây”.

Bữa ăn diễn ra chậm. Không ai vội. Không ai đứng dậy trước để “làm việc khác”. Sau khi ăn xong, không ai nói “xong rồi”. Họ chỉ ngồi lại, lâu hơn một chút. Có người nói vài câu rời rạc. Có người không nói gì. Không có cuộc trò chuyện nào bắt đầu và kết thúc rõ ràng.

Tín đột nhiên hỏi: “Mọi người có thấy… mình đã ở đây rất lâu không?” Câu hỏi này khác với những câu trước. Nó có vẻ như chạm vào một thứ mà ai cũng đã cảm nhận, nhưng chưa ai nói ra. Vinh suy nghĩ. Không phải để tìm con số. Mà để xem cảm giác đó là gì. Anh trả lời: “Có. Nhưng cũng không thấy là lâu.” Tín cười nhẹ: “Ừ, em cũng vậy. Kiểu… nếu ai hỏi bao lâu, em không biết trả lời sao.”

Người lớn tuổi ngồi dậy, nhìn quanh, rồi nói: “Có khi nào… không phải là mình quên thời gian, mà là mình không còn cần nó nữa không?” Không ai trả lời ngay. Nhưng lần này, sự im lặng khác một chút. Nó không trống. Nó đầy.

Lợi nhặt một cành củi, bẻ nhẹ, rồi nói: “Trước đây, cái gì cũng phải đặt vào một khoảng nào đó. Giờ thì… không còn chỗ để đặt nữa.” Hạnh thêm vào: “Hoặc là… không cần đặt.”

Đêm xuống chậm. Không ai nói “đi ngủ”. Một người nằm xuống trước, rồi người khác. Không theo thứ tự. Không theo thói quen cũ. Chỉ là khi cơ thể họ thấy đủ. Lửa tàn dần. Không ai canh. Không ai dập. Nó tự tắt.

Trong bóng tối, có những khoảng im lặng dài. Không khó chịu. Không cần lấp đầy. Mỗi người nằm ở chỗ của mình, không quá xa, không quá gần. Không ai kiểm tra xem còn đủ người không. Nhưng bằng một cách nào đó, ai cũng biết — không phải bằng đếm — rằng không ai bị bỏ lại.

Vinh nằm nhìn lên, dù không thấy gì rõ. Anh nghĩ — hoặc có lẽ không hẳn là nghĩ — rằng nếu một ngày nào đó anh rời đi, anh cũng sẽ không biết mình đã ở đây bao lâu. Và điều đó… không làm anh thấy thiếu. Không làm anh thấy mất mát. Chỉ là một điều như vậy.

Ở một góc khác, Tín vẫn chưa ngủ. Cậu thì thầm, không rõ nói với ai: “Chắc đây là lần đầu tiên em sống mà không cần biết mình đang ở đoạn nào.” Không ai trả lời. Nhưng có thể có người nghe.

Đêm đó trôi qua như mọi đêm khác, hoặc không giống bất kỳ đêm nào trước đó — nhưng không ai cần phân biệt.

Và trong thời hoa lửa ấy, có những con người không còn biết mình đã ở lại bao lâu, không còn đo thời gian bằng ngày tháng, không còn đặt cuộc sống vào những đoạn rõ ràng để hiểu—nhưng lại bắt đầu cảm nhận được một dạng tồn tại khác, nơi việc “đang ở đây” không cần được so sánh với “đã ở bao lâu”, và cũng không cần được xác nhận bằng bất kỳ con số nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn