Ngày không có tiếng súng
Ngày đầu tiên không còn tiếng súng, mọi người lặng đi vì chưa quen với sự yên tĩnh. Có người bật khóc, có người cười mà nước mắt rơi. Những người lính gom lại mũ, áo, kỷ vật của đồng đội đã hy sinh. Họ hiểu rằng hòa bình này không tự nhiên mà có. Ngày ấy khép lại “thời hoa lửa”, nhưng ký ức về nó thì sống mãi trong lòng những người còn ở lại.
Ngày đầu tiên không còn tiếng súng, mọi người lặng đi vì chưa quen với sự yên tĩnh. Có người bật khóc, có người cười mà nước mắt rơi.
Những người lính gom lại mũ, áo, kỷ vật của đồng đội đã hy sinh. Họ hiểu rằng hòa bình này không tự nhiên mà có.
Ngày ấy khép lại “thời hoa lửa”, nhưng ký ức về nó thì sống mãi trong lòng những người còn ở lại.



