Cựu chiến binh

Ngày không có tiếng súng

Ngày đầu tiên không còn tiếng súng, mọi người lặng đi vì chưa quen với sự yên tĩnh. Có người bật khóc, có người cười mà nước mắt rơi. Những người lính gom lại mũ, áo, kỷ vật của đồng đội đã hy sinh. Họ hiểu rằng hòa bình này không tự nhiên mà có. Ngày ấy khép lại “thời hoa lửa”, nhưng ký ức về nó thì sống mãi trong lòng những người còn ở lại.

Quảng Trị07/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày đầu tiên không còn tiếng súng, mọi người lặng đi vì chưa quen với sự yên tĩnh. Có người bật khóc, có người cười mà nước mắt rơi.

Những người lính gom lại mũ, áo, kỷ vật của đồng đội đã hy sinh. Họ hiểu rằng hòa bình này không tự nhiên mà có.

Ngày ấy khép lại “thời hoa lửa”, nhưng ký ức về nó thì sống mãi trong lòng những người còn ở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn