Ngày không có tiếng súng trong rùng
Một ngày trôi qua mà không có tiếng động lớn.
Không có dấu hiệu bất thường.
Mọi thứ diễn ra như một ngày bình thường.
Nhưng chính sự bình thường ấy
lại khiến anh cảm thấy lạ.
Anh ngồi yên.
Lắng nghe.
Không có gì.
Chỉ là sự yên tĩnh kéo dài.
Một người bên cạnh nói:
“Hôm nay yên quá.”
Anh gật.
Nhưng không thấy nhẹ nhõm hoàn toàn.
Vì anh biết—
sự yên tĩnh này không phải là kết thúc,
mà là một khoảng lặng giữa những điều chưa xảy ra.
Tối hôm đó, anh nằm xuống.
Nhắm mắt.
Không nghĩ nhiều.
Chỉ cảm nhận.
Và lần đầu tiên sau rất lâu,
anh nhận ra rằng
giá trị của một ngày không phải nằm ở những gì xảy ra,
mà ở việc—
có những điều đã không xảy ra.



