NGÀY KHÔNG CÒN TIẾNG RỪNG GỌI
Năm 1972, bác Lê Hữu Hiệu rời chiến trường miền Đông Nam Bộ sau hơn mười năm gắn bó. Không có lễ tiễn đưa, không kèn trống, chỉ có rừng và những cái bắt tay lặng lẽ. Bác đi trong khi chiến tranh vẫn chưa kết thúc, để lại phía sau bao đồng đội còn ở lại. Đó là ngày bác nói rằng “vui mà không vui, buồn mà không khóc”.
Ngày bác Hiệu nhận quyết định rời chiến trường, rừng đang vào cuối mùa mưa. Trời âm u, những giọt nước đọng trên lá rừng nhỏ xuống chậm rãi, đều đều, như thể thời gian cũng không muốn trôi đi nhanh hơn.
Bác gấp ba lô rất chậm. Không nhiều đồ đạc: bộ quần áo bạc màu, chiếc võng sờn, cuốn sổ nhỏ ghi chằng chịt ngày tháng hành quân. Những thứ gắn bó hơn mười năm, giờ phải rời xa cùng một lúc.
“Lúc ấy tôi không thấy mừng,” bác kể, “chỉ thấy trong lòng trống trải lạ lắm.”
Anh em trong tổ trinh sát đến chào bác từ sớm. Không ai nói nhiều. Mỗi người nắm tay bác thật chặt, bàn tay chai sần, nóng ran. Có người quay mặt đi rất nhanh, sợ nhìn lâu sẽ không kìm được.
Bác Hiệu bước ra mép rừng, nơi con đường mòn dẫn về phía sau. Con đường ấy bác đã bao lần bò đi trong đêm, đã thuộc từng gốc cây, từng mô đất. Hôm nay, bác đi thẳng, lưng không còn đeo súng, nhưng mỗi bước chân lại nặng hơn mọi lần hành quân trước đó.
“Tôi ngoái lại mấy lần,” bác nói, “không phải vì sợ, mà vì thấy mình bỏ lại quá nhiều.”
Bỏ lại những hố bom chưa kịp lấp, những căn hầm còn mùi khói bếp, và cả những người bạn mãi mãi nằm lại trong rừng sâu, không có ngày trở về. Bác biết, trong số những người tiễn bác hôm ấy, có người sẽ không còn sống đến ngày đất nước yên bình.
Ra đến điểm tập kết, bác đứng lại rất lâu. Không ai giục. Rừng phía sau vẫn im lặng, xanh thẳm, như một người bạn cũ chỉ biết nhìn theo.
“Tôi chỉ cầu mong,” bác nói chậm rãi, “rằng những người ở lại sẽ sống, để được về như tôi.”
Năm 1972, bác Hiệu xuất ngũ, mang theo một phần rừng trong ký ức. Khi trở về thôn Hạ Vũ 1, giữa đời sống yên bình, có những đêm bác vẫn giật mình thức giấc, ngỡ đâu mình còn đang trực gác.
Chiến tranh rời xa bác, nhưng chiến trường thì không bao giờ rời khỏi bác. Nó ở lại trong từng giấc ngủ, từng nếp nhăn, từng khoảng lặng rất sâu trong ánh mắt người lính năm xưa.
Và có lẽ, đó chính là dấu vết lặng lẽ nhất, đẹp nhất, của một đời đã đi qua Thời hoa lửa.


