Cựu chiến binh

NGÀY KHÔNG CÒN TIẾNG SÚNG

An Giang26/06/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh kết thúc vào một buổi sáng rất bình thường. Không có pháo hoa. Không có tiếng reo hò ngay lập tức. Chỉ là… tiếng súng… dừng lại. Minh ngồi trên bậc đất trước hầm, nhìn ra cánh đồng. Cậu không tin. “Thật rồi à?” – cậu hỏi. Không ai trả lời. Nhưng tất cả đều hiểu. Minh vào chiến trường khi mới mười sáu tuổi. Cậu lớn lên trong chiến tranh. Sống với tiếng súng. Ngủ với tiếng bom. Và giờ… mọi thứ im lặng. “Chúng ta… làm gì bây giờ?” – một người hỏi.

Không ai biết. Họ đã quen với việc chiến đấu. Nhưng chưa từng học cách… sống bình thường. Vài ngày sau, Minh trở về quê. Con đường làng đầy cỏ. Nhà cửa nhiều nơi đổ nát. Nhưng… vẫn là quê. Minh đứng trước nhà mình. Cửa đóng. Cậu đẩy nhẹ. Cọt kẹt. Bên trong, bụi phủ đầy. Không có ai. Một người hàng xóm đi qua: “Minh… phải không?” Cậu gật đầu. “Má con… mất rồi. Năm ngoái.” Minh đứng im. Không khóc. Chỉ im. Đêm đó, Minh ngồi một mình trong căn nhà cũ. Không có tiếng súng. Không có tiếng gọi. Chỉ có… im lặng. Cậu lấy ra một vật. Khẩu súng. Thứ đã theo cậu suốt những năm tháng qua. Cậu nhìn nó rất lâu. Rồi… đặt xuống. Ngày hôm sau, Minh bắt đầu dọn nhà. Quét bụi. Sửa lại mái. Trồng lại vườn. Mỗi ngày một chút. Chậm. Nhưng chắc. Một buổi chiều, cậu đứng giữa mảnh vườn nhỏ. Gió thổi nhẹ. Không có khói. Không có tiếng nổ. Chỉ có… tiếng chim. Minh khẽ nói: “Má… con về rồi.” Cậu biết… cuộc chiến đã kết thúc. Nhưng một cuộc chiến khác bắt đầu. Cuộc chiến để sống. Để quên. Để nhớ. Và để… tiếp tục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn