NGÀY KHÔNG TIẾNG SÚNG
Một buổi sáng hiếm hoi, không có tiếng bom.
Cả đơn vị như không tin vào tai mình.
– “Hôm nay… yên thật à?” – một người hỏi.
Không ai trả lời.
Họ ngồi xuống, nhìn nhau.
Có người lấy đàn ra hát.
Có người viết thư.
Có người chỉ nằm, nhìn lên bầu trời.
Một người lính nói:
– “Không biết sau này… có ngày nào yên thế này mãi không nhỉ?”
Không ai trả lời.
Nhưng trong lòng mỗi người, đều có một câu trả lời giống nhau.
Nhiều năm sau, khi hòa bình thật sự đến, họ lại nhớ về ngày “không tiếng súng” ấy.
Vì đó là lần đầu tiên… họ dám mơ về hòa bình.



