Cựu chiến binh

Ngày làng tôi đón tin hòa bình

Một buổi sáng lịch sử, tin hòa bình được truyền về làng qua chiếc radio nhỏ. Người dân từ khắp nơi đổ ra sân đình, vỡ òa trong niềm vui và nước mắt khi nghe tin đất nước thống nhất. Ngày hôm ấy trở thành ký ức không thể quên của cả một thế hệ.

Hà Tĩnh19/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một buổi sáng cuối tháng Tư năm 1975.

Trời vừa hửng sáng, làng quê nhỏ thuộc tỉnh Thanh Hóa vẫn còn yên tĩnh.

Nhưng trong căn nhà nhỏ của ông Bùi Văn Khánh, không khí lại khác thường.

Ông Khánh khi ấy là dân quân của xã, có nhiệm vụ theo dõi tin tức từ chiếc radio – một vật rất quý trong làng thời đó.

Chiếc radio nhỏ đặt trên chiếc bàn gỗ cũ.

Ăng-ten được kéo dài hết cỡ.

Mọi người hồi hộp chờ đợi từng bản tin.

Những ngày ấy, tin tức từ chiến trường dồn dập.

Ai cũng mong chờ một điều:

Hòa bình.

Khoảng gần trưa hôm ấy, tiếng phát thanh từ radio bỗng trở nên rõ ràng hơn.

Một giọng đọc vang lên, dõng dạc:

"Quân ta đã tiến vào trung tâm thành phố… cờ cách mạng đã tung bay…"

Ông Khánh nín thở lắng nghe.

Rồi giọng phát thanh viên tiếp tục:

"Miền Nam hoàn toàn giải phóng! Đất nước ta đã hoàn toàn thống nhất!"

Khoảnh khắc ấy, ông Khánh sững người.

Tay ông run run.

Ông quay sang những người đứng bên cạnh, giọng nghẹn lại:

"Hòa bình rồi… hòa bình thật rồi!"

Không chần chừ, ông cầm chiếc kẻng chạy ra sân đình.

Tiếng kẻng vang lên dồn dập:

“Keng! Keng! Keng!”

Người dân trong làng nghe thấy liền chạy ra.

Người từ ngoài đồng chạy về.

Người từ trong nhà vội vã bước ra.

Ai cũng lo lắng hỏi:

"Có chuyện gì vậy?"

Ông Khánh đứng giữa sân đình, giọng run run nhưng đầy xúc động:

"Bà con ơi! Miền Nam giải phóng rồi! Đất nước ta hòa bình rồi!"

Ban đầu, mọi người im lặng vài giây như chưa tin vào tai mình.

Rồi một người phụ nữ bật khóc.

Tiếp theo là tiếng reo vui vang lên khắp nơi.

Có người ôm chầm lấy nhau.

Có người quỳ xuống đất, nước mắt rơi không ngừng.

Những bà mẹ có con đi bộ đội ôm nhau khóc nức nở.

Họ khóc vì vui mừng.

Khóc vì hy vọng con mình sắp được trở về.

Trong buổi chiều hôm ấy, cả làng tụ tập tại sân đình.

Một lá cờ đỏ được treo lên cột cao nhất.

Khi lá cờ tung bay trong gió, mọi người cùng nhau hát vang bài hát quen thuộc.

Tiếng hát vang xa khắp cánh đồng.

Trẻ em chạy nhảy khắp nơi.

Người lớn thì ngồi bên nhau kể về những năm tháng gian khổ đã qua.

Ông Khánh nhớ mãi hình ảnh một bà cụ già tóc bạc trắng đứng trước lá cờ, chắp tay lại và nói:

"Cảm ơn những người đã hy sinh… để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình."

Đêm hôm ấy, làng quê nhỏ không ngủ.

Đèn được thắp sáng khắp nơi.

Tiếng cười nói vang lên suốt đêm.

Ai cũng hiểu rằng:

Một thời kỳ mới đã bắt đầu – thời kỳ của hòa bình và xây dựng đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn