NGÀY LẤP CỬA HẦM CŨ
Câu chuyện kể về ngày bà Võ Thị Bình cùng người dân lấp căn hầm trú ẩn sau chiến tranh, đánh dấu sự khép lại của những tháng năm bom đạn và mở đầu cuộc sống hòa bình.
Căn hầm phía sau nhà bà Võ Thị Bình từng là nơi trú ẩn của nhiều gia đình trong những đợt đánh phá. Bên trong luôn có nước uống, lương khô và một chiếc đèn dầu nhỏ.
Sau ngày đất nước thống nhất, căn hầm không còn được sử dụng. Người dân trong xóm quyết định giữ lại một phần làm kỷ niệm, phần còn lại được lấp để lấy đất trồng cây.
Trước khi lấp cửa hầm, bà Bình lấy ra chiếc đèn dầu, chiếc ca nhôm và một tấm ván ghi tên những gia đình từng trú ẩn. Mọi người đứng lặng, nhớ lại những người đã hy sinh và những ngày cùng nhau vượt qua nguy hiểm.
Trên khoảng đất ấy, bà trồng một cây hoa. Mỗi năm cây nở, bà lại kể cho con cháu nghe câu chuyện về căn hầm.
Bà nói:
“Lấp cửa hầm không phải để quên quá khứ mà để bước vào một cuộc sống mới, nơi con cháu không còn phải trốn bom.”
Câu chuyện tượng trưng cho hòa bình, sự hồi sinh và trách nhiệm gìn giữ ký ức lịch sử.



