Bài viết

NGÀY LÊN ĐƯỜNG

Tuyên Quang07/08/2026Xã Hoàng Su Phì (Đoàn xã Hoàng Su Phì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một bản nhỏ nép mình bên sườn núi của xã Hoàng Su Phì, tuổi trẻ của Sùng Seo Hồ trôi qua giản dị như bao thanh niên khác. Những ngày lên nương, những buổi chiều thả trâu, và những đêm bên bếp lửa nghe người già kể chuyện. Cuộc sống tuy thiếu thốn nhưng bình yên—cho đến khi đất nước gọi tên.

Năm 1978, khi vừa tròn tuổi đôi mươi, ông nhận giấy nhập ngũ. Quyết định lên đường đến nhanh như một lẽ tự nhiên. Không có nhiều lựa chọn, nhưng cũng không có sự do dự. Với ông và nhiều thanh niên cùng thời, bảo vệ Tổ quốc không phải là điều gì xa vời—đó là trách nhiệm.

Ngày rời bản, trời không mưa, nhưng không khí nặng trĩu. Mẹ ông không nói nhiều, chỉ chuẩn bị cho con trai ít lương khô, một chiếc khăn cũ và dặn dò vài câu ngắn gọn. Cái siết tay thật chặt trước lúc chia xa như thay cho tất cả.

Ông bước đi, không ngoái lại.

Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi thử thách liên tiếp. Từ một người quen lao động nương rẫy, ông phải thích nghi với kỷ luật quân đội, với những bài huấn luyện khắt khe. Chạy bộ, tập bắn, hành quân dài ngày—mọi thứ đều mới mẻ và không hề dễ dàng.

Có những lúc mệt đến mức tưởng như không thể tiếp tục, nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc. “Ai cũng như mình, mình không thể yếu hơn,” ông tự nhủ.

Chính trong môi trường ấy, ông bắt đầu hiểu thế nào là tinh thần đồng đội. Những người lính trẻ đến từ nhiều vùng quê khác nhau, nói những giọng khác nhau, nhưng lại nhanh chóng trở thành anh em. Họ chia nhau từng ngụm nước, động viên nhau khi mệt, cùng nhau vượt qua từng bài tập khó.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều lên biên giới phía Bắc—nơi mà sau này ông mới hiểu hết mức độ khốc liệt của nó. Nhưng ở thời điểm lên đường, ông chỉ nghĩ đơn giản: “Đi làm nhiệm vụ.”

Không ai biết phía trước sẽ là gì.

Những bước chân đầu tiên rời khỏi bản làng không chỉ là sự thay đổi về không gian, mà còn là bước chuyển của cả một đời người. Từ một chàng trai bình thường, ông bước vào một hành trình mà mỗi ngày đều có thể là ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Nhưng chính hành trình ấy đã rèn giũa nên con người ông—một người lính.

Và nhiều năm sau, khi nhớ lại, ông vẫn nói rằng:
“Ngày lên đường là ngày mình lớn thật sự.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn