Ngày lên đường – Bước chân người lính tuổi 19
Ngày lên đường – Bước chân người lính tuổi 19
Một buổi chiều cuối năm, tôi cùng cán bộ Đoàn xã Yên Phú đến thăm bác Nguyễn Tiến Nhung, cựu chiến binh ở thôn 4 Thống Nhất. Căn nhà nhỏ, ấm áp. Phần quà trao tay chưa kịp nguội, bác đã chậm rãi rót chén nước chè, ánh mắt như đưa chúng tôi ngược về hơn bốn mươi năm trước – thời hoa lửa.
“Tháng 7 năm 1980…” – bác bắt đầu câu chuyện bằng một mốc thời gian không thể quên. Khi ấy bác mới 19 tuổi, là chàng trai miền đất Tổ, lớn lên giữa rừng cọ, đồi chè, mang theo tuổi trẻ và niềm tin, chính thức đứng trong hàng ngũ Quân đội nhân dân Việt Nam. Đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng biên giới phía Bắc bị xâm phạm, tiếng gọi non sông lại vang lên.
Bác kể lại tỏng chất giọng trầm ngâm: "Nhớ cái ngày hè nắng lửa tháng 7 năm 1980, chúng tôi chính thức đứng trong hàng ngũ của Quân đội nhân dân Việt Nam. Ngày đó tôi còn trẻ lắm, mới 19 tuổi đời, lên đường theo tiếng gọi của non sông đất nước khi biên giới Tổ quốc bị xâm lăng. Sau 3 tháng quân trường, cuối tháng 10 năm đó chúng tôi tạm biệt thao trường nắng lửa đoàn xe chở mấy trăm anh em đi qua các miền quê yêu dấu và 10h đêm chúng tôi xuống 10 giờ đêm, chúng tôi xuống thị xã Hà Giang cũ, thị xã bé tí tẹo ấy lần đầu tiên trong đời chúng tôi biết nơi miền biên xa xôi. Đêm tối miệt mùng, tiếng ngựa hí, tiếng súng ầm ĩ từ xa vọng về. Chúng tôi biết mình đã đến làn xanh của sự sống không hẹn ngày về. Sau mấy ngày lưu lại thị xã, tôi được biên chế về tiểu đoàn 13, trung đoàn 113 đoàn Tây Côn Lĩnh sau đó lại hành quân về đơn vị, nghe tiếng đại bác vọng về, ai cũng thấy cảm giác ớn lạnh. Càng gần đến đơn vị, cái mùi chiến trường xâm chiếm tinh thần những người lính chúng tôi. Mọi thứ rồi cũng yên ổn, chúng tôi ổn định
Nơi ăn chốn ở, xây dựng doanh trại huấn luyện chuyên môn, cái tết đầu đời cũng đến. Bánh tráng chúng tôi ăn tết giản dị lắm, với lại đất nước mình hồi đó nghèo, vừa ra khỏi chiến tranh nên những người lính chúng tôi cũng không đòi hỏi gì và yên ổn cũng không lâu. Nhà cầm quyền Trung Quốc đâu có để chúng tôi yên. Chúng quấy nhiễu, xua quân lấn chiếm miền biên ải. Chúng tôi nhận lệnh vào cuộc chiến mà lòng tự hỏi, sao cứ phải xung đột, sao bao trai trẻ cứ phải lao vào cuộc chiến tàn sát vô nghĩa này? Ngày mùng 7/5/1980 cuộc chiến vị xuyên bắt đầu từ ấy, nổ súng hàng loạt đạn, bắn pháo các loại, bắn phá các cao điểm trọng yếu. Chúng cho quân tiến đánh và chiếm suốt một dải Điểm cao 1800 A và B đến cửa khẩu thanh thủy, những trận đánh khốc liệt đã xảy ra…."



