Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGÀY MAI, HOA HÒA BÌNH SẼ NỞ

NGÀY MAI, HOA HÒA BÌNH SẼ NỞ

Phú Thọ18/09/2026Đoàn trường Cao đẳng Lạng Sơn (Đoàn trường Cao đẳng Lạng Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÀY MAI, HOA HÒA BÌNH SẼ NỞ

Tháng 8 năm 1971.

Nguyễn Quang Lộc vừa học xong lớp 10 ở Việt Trì. Cậu học sinh 18 tuổi khi ấy đứng trước một lựa chọn mà có lẽ chẳng người trẻ nào muốn phải lựa chọn: tiếp tục những năm tháng học trò, hay khoác ba lô lên đường giữa lúc chiến tranh đang ngày càng khốc liệt.

Lộc chọn lên đường.

Sau sáu tháng huấn luyện sử dụng tên lửa vác vai A72, tháng 2 năm 1972, người lính trẻ cùng đơn vị hành quân vào chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Trận đánh đầu tiên đến vào ngày 13 tháng 5 năm ấy, tại An Lộc.

Trên bầu trời là những chiếc máy bay địch.

Dưới mặt đất là những người lính trẻ đang chờ thời điểm bóp cò.

Lộc nhớ lại những ngày đầu ra trận trong cuốn nhật ký của mình. Anh viết về sự thao thức trước trận đánh đầu tiên, về nỗi lo máu của mình và đồng đội có thể đổ xuống, nhưng rồi kết lại bằng một niềm tin rất giản dị: “nhất định ‘hoa hòa bình’ sẽ nở”.

Và rồi, người lính 18 tuổi ấy bước vào những trận chiến thực sự.

Anh lần lượt bắn rơi máy bay trong những năm tháng chiến đấu tại miền Đông Nam Bộ. Có những trận, dù sức khỏe suy kiệt vì sốt rét, anh vẫn bám trận địa. Có những lúc đối phương thay đổi cách đánh, sử dụng pháo sáng để gây nhiễu tầm ngắm, anh lại cùng đồng đội nghiên cứu quy luật hoạt động của máy bay để tìm cách đối phó.

Từ năm 1972 đến 1975, Nguyễn Quang Lộc đã bắn rơi 5 máy bay quân sự.

Nhưng điều khiến câu chuyện ấy đặc biệt không chỉ nằm ở năm chiến công.

Mà ở chỗ, sau tất cả những ngày tháng cầm súng, người lính trẻ năm nào vẫn giữ lại giấc mơ của cậu học sinh 18 tuổi: được tiếp tục học, được sống trong hòa bình và góp sức dựng xây đất nước.

Chiến tranh đã đi qua.

Cậu học sinh năm nào đã trở thành người Anh hùng.

Và câu “hoa hòa bình sẽ nở” trong cuốn nhật ký năm ấy, cuối cùng cũng trở thành sự thật.

Có một thế hệ đã gác lại trang sách để bước vào chiến trường.
Và khi đất nước bình yên, họ lại trở về với những trang sách còn dang dở.

Đó chính là một phần đẹp nhất của Thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn