Ngày mẹ nhận giấy báo tử
Đoạn văn phản ánh nỗi đau sâu lắng của mẹ Nghiêm khi nhận tin người con trai đầu hy sinh trên chiến trường miền Nam, đồng thời làm nổi bật nghị lực phi thường của người mẹ vẫn kiên cường đứng vững, tiếp tục góp sức cho hậu phương kháng chiến.
Tin người con trai cả hy sinh trên chiến trường miền Nam đến với mẹ Nghiêm vào một buổi chiều lặng gió. Tờ giấy báo tử mỏng manh mà nặng trĩu, như đè nặng lên đôi vai đã quen chịu đựng của mẹ. Mẹ đọc đi đọc lại từng dòng chữ, đôi tay run run, mắt nhòa lệ nhưng không bật khóc thành tiếng.
Mẹ hiểu, con mình đã ngã xuống giữa lúc đất nước còn chia cắt, giữa làn bom đạn khốc liệt của chiến tranh. Nỗi đau ấy không chỉ là nỗi đau mất con, mà còn là nỗi đau chung của hàng triệu bà mẹ Việt Nam thời bấy giờ. Đêm đó, mẹ thắp nén nhang trước bàn thờ tổ tiên, lặng lẽ gọi tên con trong tiếng nấc nghẹn.
Nhưng sáng hôm sau, mẹ lại đứng dậy, tiếp tục công việc quen thuộc: trồng rau, nuôi gà, tham gia các phong trào hậu phương nuôi quân. Mẹ nói với bà con trong xóm rằng: “Con tôi mất rồi, nhưng cuộc kháng chiến chưa thể dừng lại”. Mẹ nén chặt nỗi đau riêng để góp sức cho cuộc đấu tranh chung của dân tộc.
Mỗi khi nhìn thấy những đoàn thanh niên lên đường nhập ngũ, tim mẹ lại thắt lại, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm tin. Mẹ tin rằng sự hy sinh của con mình không vô nghĩa. Nó là một phần máu xương làm nên ngày độc lập.
Nỗi đau của mẹ Nghiêm lặng lẽ mà sâu thẳm. Không ồn ào, không bi lụy, nhưng bền bỉ như chính sức chịu đựng phi thường của người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.



