Bài viết

NGÀY MƯA TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG MỞ

Ký ức về một ngày mưa lớn khi tổ công binh vẫn phải tiếp tục công việc mở và gia cố tuyến đường trong rừng.

Thanh Hóa11/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.

Mái tóc của bác Hoàng Văn Phúc đã bạc trắng.

Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.

Nhưng mỗi khi nhớ lại ngày mưa trên tuyến đường mở, ánh mắt bác vẫn ánh lên sự bền bỉ của người lính.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đối với bác Phúc, ngày mưa ấy là ký ức không thể nào quên.

Trời mưa rất lớn từ sáng sớm.

Mưa rừng xối xả, không ngớt.

Đường đất nhanh chóng trở nên lầy lội.

Tổ công binh vẫn phải tiếp tục nhiệm vụ.

Không thể dừng lại lâu.

Bởi tuyến đường cần sớm hoàn thành.

Bác Phúc cùng đồng đội dầm mình trong mưa.

Áo quần ướt sũng.

Đất bám đầy chân tay.

Từng đoạn đường được gia cố lại.

Những chỗ sạt lở được khắc phục tạm thời.

Mọi người làm việc trong im lặng.

Có lúc trơn trượt khiến công việc chậm lại.

Nhưng không ai bỏ cuộc.

Chỉ lặng lẽ tiếp tục.

Đến chiều, mưa vẫn chưa dứt.

Nhưng một phần tuyến đường đã được đảm bảo an toàn.

Cả tổ nhìn nhau trong mưa.

Không cần lời nói.

Ai cũng hiểu sự cố gắng của nhau.

Nhiều năm sau, bác Phúc thường nói:

“Làm công binh, mưa gió không phải trở ngại, mà là một phần của nhiệm vụ.”

Và ký ức về ngày mưa trên tuyến đường mở vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính công binh Hoàng Văn Phúc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY MƯA TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG MỞ | Câu chuyện thời hoa lửa