Bài viết

NGÀY NGHE TIN CHIẾN THẮNG

Ký ức về khoảnh khắc nghe tin đất nước hoàn toàn thống nhất giữa đại ngàn Trường Sơn, nơi niềm vui và nước mắt hòa lẫn trong giây phút lịch sử.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày cuối tháng 4 năm 1975, không khí trên tuyến đường Trường Sơn có nhiều thay đổi.

Dù công việc vẫn tiếp diễn, nhưng ai cũng cảm nhận được điều gì đó rất đặc biệt đang đến gần.

Các đơn vị liên tục nhận được những thông tin mới từ nhiều hướng.

Những tín hiệu truyền về nhanh hơn.

Những bản tin được đọc đi đọc lại nhiều lần.

Nhưng không ai dám tin rằng thời khắc lịch sử đã thực sự đến.

Hôm đó, bác Nguyễn Thị Lan đang cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ tại một điểm tập kết trong rừng.

Buổi sáng vẫn diễn ra bình thường như bao ngày khác.

Tiếng chim rừng.

Tiếng gió thổi qua tán cây.

Tiếng bước chân vội vã của những người làm nhiệm vụ.

Nhưng đến gần trưa, một cán bộ đơn vị chạy vội đến khu lán.

Gương mặt anh rạng rỡ khác thường.

Anh thông báo một tin ngắn gọn:

“Chiến thắng rồi! Đất nước mình thống nhất rồi!”

Trong giây lát, cả khu vực như lặng đi.

Không ai nói gì.

Không ai tin ngay.

Rồi một người hỏi lại:

“Thật rồi sao?”

Cán bộ gật đầu.

Ngay sau đó, tin tức được xác nhận từ nhiều nguồn.

Chiến tranh đã kết thúc.

Đất nước hoàn toàn thống nhất.

Khoảnh khắc ấy, không gian như bùng nổ cảm xúc.

Có người ôm chầm lấy đồng đội.

Có người bật khóc.

Có người đứng lặng nhìn về phía xa xăm.

Bác Lan cũng không thể kìm được nước mắt.

Những năm tháng gian khổ, những ngày hành quân dài, những đêm mưa rừng lạnh giá, tất cả như ùa về trong giây phút ấy.

Bác nghĩ đến quê nhà Nam Định.

Nghĩ đến mẹ già đang mong con.

Nghĩ đến những người thân yêu đã chờ đợi suốt bao năm.

Nghĩ đến những đồng đội đã hy sinh trên các tuyến đường Trường Sơn.

Niềm vui chiến thắng xen lẫn niềm xúc động sâu sắc.

Chiều hôm đó, đơn vị không làm việc nặng như mọi ngày.

Mọi người quây quần lại với nhau.

Không có khẩu hiệu lớn.

Không có nghi thức trang trọng.

Chỉ có những cái nắm tay thật chặt.

Những ánh mắt rạng ngời.

Và những giọt nước mắt hạnh phúc.

Một số người lấy ra những lá thư cũ từ gia đình.

Một số người lặng lẽ nhìn về phía quê nhà trong tưởng tượng.

Bác Lan ngồi bên bậc đá, mở cuốn sổ tay đã cũ.

Trong đó là những trang ghi chép suốt những năm tháng chiến tranh.

Bác lật từng trang, chậm rãi và lặng im.

Mỗi dòng chữ đều gợi lại một ký ức.

Một buổi học dưới hầm trú ẩn.

Một đêm văn nghệ giữa rừng sâu.

Một người bạn trong tiểu đội.

Một bức thư chưa kịp gửi.

Tất cả giờ đây trở thành một phần của quá khứ.

Nhưng là quá khứ đẹp đẽ và đáng tự hào.

Tối hôm đó, cả đơn vị tổ chức một buổi sinh hoạt đặc biệt.

Không phải để chia tay.

Mà để chào đón hòa bình.

Tiếng hát lại vang lên giữa đại ngàn Trường Sơn.

Nhưng lần này, âm vang ấy mang một ý nghĩa khác.

Không còn lo âu.

Không còn căng thẳng.

Chỉ còn niềm vui trọn vẹn.

Bác Lan hiểu rằng cuộc đời mình đã bước sang một trang mới.

Một trang không còn tiếng bom đạn.

Một trang mở ra tương lai của hòa bình và xây dựng.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại ngày hôm đó, bác vẫn xúc động như lần đầu.

Bác nói rằng:

“Khoảnh khắc nghe tin chiến thắng là khoảnh khắc đẹp nhất của tuổi trẻ tôi.”

Và đó chính là dấu mốc không thể nào quên trong hành trình thời hoa lửa của bác Nguyễn Thị Lan.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn