Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ngày người con rời mái nhà

Nghệ An10/08/2026Xã Giai Lạc (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc chia tay diễn ra rất bình thường.

Một người đi làm xa.

Một người đi học.

Một người chuyển đến một nơi khác để bắt đầu cuộc sống mới.

Nhưng cũng có những cuộc chia tay mà người ở lại không biết bao giờ mới được gặp lại.

Với những người trẻ lên đường trong những năm tháng chiến tranh, ngày rời quê hương là một ngày như thế.

Đó có thể là một buổi sáng rất sớm.

Con đường làng vẫn quen thuộc.

Mái nhà vẫn ở đó.

Cha mẹ vẫn đứng trước cửa.

Những người hàng xóm vẫn nhìn theo.

Nhưng người con hôm nay mang trên vai một chiếc ba lô khác với mọi ngày.

Không phải đi làm đồng.

Không phải đi học.

Mà lên đường vào một nơi mà bom đạn đang chờ phía trước.

Ngày ấy, tuổi trẻ thường không có nhiều lựa chọn.

Đất nước có chiến tranh.

Thanh niên đến tuổi thì lên đường.

Có người nhập ngũ.

Có người tham gia Thanh niên xung phong.

Có người làm nhiệm vụ ở hậu phương.

Mỗi người một công việc, nhưng điểm chung là họ đều phải rời khỏi cuộc sống quen thuộc.

Và đối với gia đình, điều khó khăn nhất không phải chỉ là tiễn con đi.

Mà là không biết ngày nào con sẽ trở về.

Một người mẹ có thể chuẩn bị cho con vài bộ quần áo.

Một người cha có thể dặn con giữ gìn sức khỏe.

Anh em trong nhà có thể đứng bên cạnh, cố gắng nói những lời vui vẻ.

Nhưng tất cả đều hiểu rằng chuyến đi này khác với những chuyến đi trước.

Không ai có thể nói chắc ngày trở về.

Có lẽ vì thế mà những phút cuối ở nhà thường được người ta nhớ rất lâu.

Một bữa cơm.

Một tiếng gọi.

Một cái nhìn.

Một cái bắt tay.

Những điều bình thường ấy bỗng trở nên đặc biệt.

Người sắp đi có thể không nói nhiều.

Bởi tuổi trẻ khi ấy thường ít nói về cảm xúc.

Họ chỉ biết mình phải đi.

Phải làm nhiệm vụ.

Phải lên đường.

Nhưng phía sau vẻ bình thản ấy là một tình cảm rất sâu với gia đình.

Những người trẻ ấy cũng nhớ nhà.

Cũng thương cha mẹ.

Cũng có những ước mơ riêng.

Có người muốn sau này trở về làm ruộng.

Có người muốn có một gia đình nhỏ.

Có người chỉ mong chiến tranh kết thúc để được sống một cuộc đời bình thường.

Nhưng trước mắt họ là nhiệm vụ.

Và họ lựa chọn bước đi.

Đó là điều làm nên vẻ đẹp của một thế hệ.

Không phải vì họ không có những ước mơ riêng.

Mà vì trong một thời điểm đặc biệt của đất nước, họ sẵn sàng đặt việc chung lên trước việc riêng.

Người mẹ tiễn con có thể cố gắng không khóc.

Người cha có thể chỉ nói vài câu ngắn gọn.

Nhưng khi bóng người con khuất dần sau con đường làng, căn nhà bỗng trở nên trống vắng.

Chiếc giường của con vẫn còn đó.

Những vật dụng quen thuộc vẫn còn đó.

Nhưng người con thì đã đi.

Từ ngày ấy, gia đình bắt đầu một cuộc chờ đợi.

Chờ tin.

Chờ thư.

Chờ ngày trở về.

Có những gia đình may mắn.

Người con trở lại sau chiến tranh.

Nhưng cũng có những gia đình phải chờ trong vô vọng.

Điều đau lòng nhất của chiến tranh đôi khi không phải là khoảnh khắc nhận tin dữ.

Mà là những năm tháng không biết người thân của mình còn sống hay đã hy sinh.

Người mẹ vẫn giữ hy vọng.

Người cha vẫn mong một ngày con trở về.

Mỗi khi có người từ chiến trường về là lại hỏi thăm.

Mỗi khi có tin tức là lại mong nghe được tên con mình.

Nhưng thời gian cứ trôi.

Chiến tranh kéo dài.

Những mái tóc dần bạc.

Những người trẻ ngày nào cũng dần trở thành những người lính già.

Nhìn lại ngày rời quê, có lẽ không ai nghĩ rằng mình sẽ phải xa nhà lâu đến thế.

Có người đi vài năm.

Có người đi nhiều năm.

Có người trở về khi tuổi trẻ đã qua.

Có người trở về với thương tật.

Và có người không bao giờ trở về.

Nhưng dù kết quả thế nào, ngày lên đường vẫn là một dấu mốc không thể quên.

Bởi đó là ngày một người con rời khỏi cuộc sống gia đình để bước vào một cuộc đời khác.

Một cuộc đời có kỷ luật.

Có nhiệm vụ.

Có gian khổ.

Và có cả những mất mát không thể đoán trước.

Đối với người trẻ, đó là bước trưởng thành rất nhanh.

Hôm qua còn là con của cha mẹ.

Hôm nay đã trở thành người lính.

Hôm qua còn được mẹ lo từng bữa ăn.

Hôm nay phải tự chăm sóc bản thân và đồng đội.

Hôm qua còn ngủ trong căn nhà quen thuộc.

Hôm nay có thể phải ngủ ở một nơi xa lạ.

Chiến tranh buộc con người trưởng thành nhanh hơn tuổi.

Nhưng có một thứ không thay đổi:

Dù đi đến đâu, họ vẫn nhớ quê nhà.

Nhớ con đường làng.

Nhớ tiếng nói của cha mẹ.

Nhớ những bữa cơm gia đình.

Nhớ những buổi chiều bình yên.

Và chính những ký ức ấy trở thành động lực để họ cố gắng.

Bởi họ hiểu mình đang chiến đấu không phải cho một điều gì quá xa xôi.

Mà cho những gì rất gần.

Cho mái nhà mình đã rời đi.

Cho cha mẹ đang chờ.

Cho những đứa em đang lớn.

Cho một cuộc sống mà sau này, nếu hòa bình trở lại, mọi người có thể được sống bình thường.

Đó là lý do ngày rời quê dù đầy lưu luyến vẫn phải diễn ra.

Người đi phải đi.

Người ở lại phải tiễn.

Không ai biết cuộc chia tay ấy kéo dài bao lâu.

Có thể vài tháng.

Có thể vài năm.

Có thể là mãi mãi.

Nhưng chính sự không biết ấy mới làm cho khoảnh khắc chia tay trở nên day dứt.

Nhiều thập kỷ đã trôi qua.

Những người từng đứng trước cổng nhà ngày ấy giờ đã già.

Có người vẫn còn nhớ rất rõ buổi sáng mình lên đường.

Nhớ gương mặt của mẹ.

Nhớ lời dặn của cha.

Nhớ con đường mình đi qua.

Nhớ cảm giác vừa háo hức vừa lưu luyến.

Ngày ấy, họ chỉ nghĩ đơn giản rằng mình phải đi.

Hôm nay nhìn lại, họ mới hiểu đó là một trong những bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời.

Bởi từ ngày ấy, tuổi trẻ của họ không còn thuộc về riêng mình.

Nó gắn với đất nước.

Gắn với đồng đội.

Gắn với một thời đại mà cả dân tộc phải đứng lên.

Có lẽ điều đáng quý nhất là sau khi trở về, họ vẫn giữ được tình cảm với quê hương.

Họ trở lại làm việc.

Xây dựng gia đình.

Tham gia công tác.

Lo cho con cháu.

Và sống cuộc đời bình dị.

Nhưng trong những câu chuyện kể cho thế hệ sau, ngày rời nhà vẫn thường được nhắc lại.

Không phải vì đó là ngày đau buồn nhất.

Mà vì đó là ngày bắt đầu của một hành trình.

Một hành trình mà không ai biết trước mình sẽ đi đến đâu.

Ngày hôm nay, những người trẻ có thể rời quê hương để học tập, làm việc rồi trở về bất cứ lúc nào.

Một cuộc chia tay có thể chỉ kéo dài vài tháng.

Có thể gọi điện về mỗi ngày.

Có thể nhìn thấy nhau qua màn hình.

Nhưng với thế hệ năm xưa, điều đó không có.

Một khi đã lên đường, khoảng cách giữa quê nhà và chiến trường là rất xa.

Tin tức đến chậm.

Thư từ không thường xuyên.

Và mỗi lần người thân nhận được tin, đó là một lần cả gia đình hồi hộp.

Bởi vậy, chúng ta càng hiểu hơn giá trị của một cuộc sống bình yên hôm nay.

Bình yên không chỉ là không có tiếng bom.

Bình yên còn là khi cha mẹ biết con mình đang ở đâu.

Là khi một người trẻ có thể rời nhà mà gia đình không phải lo sợ về sự sống còn của họ.

Là khi những cuộc chia tay chỉ là tạm thời.

Và người đi luôn có ngày trở về.

Những người năm xưa đã không có được sự bình yên ấy.

Họ đã đi trong một thời đại mà mỗi chuyến lên đường đều mang theo rất nhiều bất trắc.

Nhưng họ vẫn đi.

Không phải vì họ không yêu mái nhà.

Mà chính vì họ yêu mái nhà ấy nên họ hiểu mình cần làm gì.

Một ngày nào đó, họ mong được trở về.

Được ngồi lại bên mâm cơm gia đình.

Được nghe cha mẹ gọi tên.

Được nhìn quê hương bình yên.

Và với những người may mắn trở về, ước mong ấy cuối cùng đã thành hiện thực.

Còn với những người không trở lại, quê hương trở thành nơi lưu giữ ký ức về họ.

Ngày họ đi vẫn còn trong ký ức của người mẹ.

Trong câu chuyện của người anh.

Trong những bức ảnh cũ.

Trong những nén hương ngày giỗ.

Và trong những câu chuyện mà con cháu kể lại.

Một người trẻ đã rời mái nhà.

Nhưng chưa bao giờ thực sự rời khỏi trái tim gia đình.

Có những cuộc chia tay kết thúc khi người đi quay trở lại.

Nhưng cũng có những cuộc chia tay kéo dài suốt một đời người.

Chiến tranh đã tạo ra rất nhiều cuộc chia tay như thế.

Và vì vậy, khi nghe những người lính năm xưa kể về ngày họ lên đường, chúng ta không chỉ nghe một câu chuyện về chiến tranh.

Chúng ta đang nghe câu chuyện về một người con rời mái nhà.

Một người con có cha mẹ.

Có anh em.

Có những ước mơ riêng.

Nhưng đã bước ra khỏi cánh cửa quen thuộc để gánh trên vai trách nhiệm của cả một thế hệ.

Nhiều năm sau, người ấy trở về.

Tóc đã bạc.

Tuổi đã cao.

Nhưng trong ký ức vẫn còn nguyên hình ảnh chàng trai ngày nào đứng trước cửa nhà, quay lại nhìn cha mẹ lần cuối.

Có lẽ, đó chính là hình ảnh đẹp nhất của một thế hệ.

Họ rời quê hương khi còn rất trẻ, mang theo tuổi xuân và những ước mơ riêng.

Và họ trở về, nếu may mắn, với một điều quý giá hơn tất cả: một đất nước đã có hòa bình.

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn