Cựu chiến binh

NGÀY NGƯỜI CON THANH THỦY LÊN ĐƯỜNG

Thanh Hóa17/09/2026Phường Ngọc Sơn (Phường Ngọc Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÀY NGƯỜI CON THANH THỦY LÊN ĐƯỜNG

Trong căn nhà ấm cúng tại phường Ngọc Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Đỗ Viết Đông, sinh năm 1953, chậm rãi kể về những năm tháng tuổi trẻ đã gắn bó với màu xanh áo lính. Thời gian đã lùi xa, mái tóc người lính năm nào nay đã bạc, nhưng mỗi khi nhắc đến quãng đời quân ngũ, giọng kể của ông vẫn mang theo một sự xúc động đặc biệt. Đó là những năm tháng mà tuổi trẻ của một người con quê Thanh Thủy được đặt trong dòng chảy chung của lịch sử đất nước.

Sinh ra và lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều biến động, ông Đông cũng như bao thanh niên cùng thế hệ sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương. Khi Tổ quốc cần, chàng trai quê Thanh Thủy lên đường nhập ngũ, mang theo hành trang của tuổi trẻ, lòng yêu nước và niềm tin vào nhiệm vụ mà mình được giao. Từ cuộc sống quen thuộc nơi quê nhà, ông bắt đầu một chặng đường mới trong quân ngũ, nơi mỗi ngày đều là một bài học về kỷ luật, tình đồng chí và trách nhiệm.

Những năm cuối thập niên 70, tình hình biên giới phía Bắc diễn biến căng thẳng. Năm 1979, khi chiến sự xảy ra, ông cùng đồng đội được điều động tham gia chiến đấu trong nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Người thanh niên quê Thanh Thủy khi ấy bước vào một môi trường hoàn toàn khác với những gì đã quen thuộc. Trước mắt ông là những dãy núi đá tai mèo hiểm trở, những cánh rừng sâu và khí hậu lạnh giá nơi biên cương. Những cuộc hành quân kéo dài, sự thiếu thốn về lương thực cùng những trận chiến bất ngờ đã thử thách sức chịu đựng của những người lính trẻ.

Nhưng giữa những gian khổ ấy, ông Đông vẫn nhớ nhất hình ảnh những người đồng đội. Họ đến từ nhiều miền quê khác nhau, mang theo những câu chuyện riêng về gia đình, làng xóm, nhưng khi cùng khoác lên mình màu áo lính, tất cả trở thành những người anh em. Một nắm cơm được chia sẻ, một phần muối vừng nhường cho người bên cạnh hay một lời động viên trong lúc mệt mỏi đều trở thành những điều quý giá giữa chiến trường.

Nhiều năm sau, người lính năm nào đã trở về quê hương, tiếp tục lao động, xây dựng gia đình và nuôi dạy con cháu trưởng thành. Những năm tháng quân ngũ dần trở thành ký ức, nhưng chưa bao giờ mất đi. Với ông Đông, đó là một phần tuổi trẻ không thể thay thế – quãng thời gian mà ông đã sống trong những ngày tháng đặc biệt của đất nước và hoàn thành trách nhiệm của một người con đối với quê hương.

Giờ đây, mỗi khi kể lại câu chuyện của mình cho thế hệ trẻ, ông không nói về những năm tháng ấy bằng sự hào nhoáng. Ông chỉ bình dị nhắc về một thời tuổi trẻ đã lên đường khi Tổ quốc cần. Và từ câu chuyện của ông, những người trẻ hôm nay có thêm một cách để hiểu rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách, mà còn được lưu giữ trong ký ức của những con người đã trực tiếp sống qua những năm tháng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY NGƯỜI CON THANH THỦY LÊN ĐƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa