Bài viết

NGÀY NGƯỜI LIÊN LẠC KHÉP LẠI HÀNH TRÌNH TRƯỜNG SƠN

Ký ức về ngày trở về sau chiến tranh, khi người lính liên lạc rời rừng sâu để bước vào cuộc sống hòa bình, mang theo những hồi ức không thể quên.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày rời Trường Sơn, bác Nguyễn Văn Thắng đi trong một buổi sáng rất yên tĩnh.

Không còn tiếng bom.

Không còn những tín hiệu khẩn cấp giữa rừng.

Chỉ còn con đường đất dẫn ra khỏi đại ngàn.

Bác đi chậm hơn thường ngày.

Không phải vì mệt.

Mà vì muốn nhìn lại thêm một lần nữa.

Rừng Trường Sơn vẫn ở đó.

Im lặng.

Sâu thẳm.

Như chứa đựng tất cả những năm tháng đã đi qua.

Những đêm lạc đường.

Những lần giữ liên lạc giữa hai đầu rừng.

Những bức mật lệnh mang trên vai.

Và cả những khoảnh khắc không được phép sai sót.

Tất cả như hòa vào nhau trong ký ức.

Khi về đến quê Hà Nam, con đường làng hiện ra quen thuộc.

Tiếng gió qua đồng.

Mùi rơm rạ.

Ánh nắng trải dài trên bờ ruộng.

Mọi thứ bình dị đến lạ.

Bác đứng lặng rất lâu ở đầu làng.

Như thể chưa tin mình đã trở về.

Gia đình chạy ra đón.

Có người gọi tên.

Có người rưng rưng.

Có người chỉ im lặng nhìn.

Khoảnh khắc ấy, mọi gian khổ dường như lùi lại phía sau.

Nhưng ký ức thì vẫn còn nguyên.

Sau ngày trở về, bác sống cuộc sống bình thường.

Nhưng trong những câu chuyện kể lại, Trường Sơn chưa bao giờ biến mất.

Nó vẫn hiện lên trong từng lời kể về những chuyến đi không bản đồ.

Những nhiệm vụ không được phép sai lệch.

Và những đêm giữ liên lạc giữa rừng sâu.

Bác thường nói:

“Người lính liên lạc không chỉ mang thông tin, mà mang theo cả niềm tin của đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn