NGÀY NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
Năm 1989 đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc đời ông Nguyễn Văn Kiệm. Sau nhiều năm gắn bó với quân đội, ông chính thức trở về hẳn với gia đình.

Năm 1989 đánh dấu một bước ngoặt trong cuộc đời ông Nguyễn Văn Kiệm. Sau nhiều năm gắn bó với quân đội, ông chính thức trở về hẳn với gia đình.
Đó không phải là lần đầu ông trở về quê nhà. Trước đó, ông đã có những khoảng thời gian trở về, nhưng cuộc đời quân ngũ vẫn tiếp tục. Sau ngày đất nước thống nhất, ông vẫn ở lại phục vụ theo sự phân công của lãnh đạo.
Cho đến năm 1989, chặng đường ấy mới thực sự khép lại.
Nhiều năm trong quân đội đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi cuộc đời ông. Từ những năm tháng chiến tranh, những chuyến xe vận chuyển lương thực, những cung đường hành quân cho đến những năm tiếp tục phục vụ sau ngày thống nhất, tuổi trẻ của ông đã gắn bó với màu áo lính.
Khi rời quân ngũ, ông bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác.
Không còn những ngày tháng thực hiện nhiệm vụ trong đơn vị, không còn những chuyến xe và những người đồng đội bên cạnh mỗi ngày. Trước mắt ông là gia đình và những công việc của cuộc sống đời thường.
Nhưng cuộc sống lúc ấy cũng chẳng dễ dàng.
Gia đình đông người, có người đau ốm, kinh tế còn nhiều khó khăn. Có những lúc cả gia đình phải ăn khoai, ăn sắn thay cơm. Sau những năm tháng phục vụ đất nước, người lính trở về lại phải tiếp tục một cuộc chiến khác – cuộc chiến với những lo toan của cuộc sống.
Có lẽ sự khác biệt lớn nhất là lần này, ông không còn đối mặt với chiến tranh mà đối mặt với những khó khăn ngay trong cuộc sống gia đình.
Nhưng đó cũng là nơi ông có những điều mà những năm tháng chiến tranh không thể đem lại: một mái nhà, những người thân và những đứa con đang từng ngày lớn lên.
Từ một người lính, ông trở thành người cha trong gia đình. Những năm tháng tiếp theo là hành trình cùng gia đình vượt qua những thiếu thốn, nuôi các con trưởng thành và từng bước ổn định cuộc sống.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Những khó khăn của thời hậu chiến có thể khiến cuộc sống trở nên nhọc nhằn, nhưng đối với một người đã đi qua chiến tranh, được trở về và sống bên gia đình cũng là một điều đáng quý.
Ông đã trở về.
Sau lưng ông là một chặng đường quân ngũ dài với những người đồng đội, những chuyến xe và những ký ức không thể quên. Phía trước là cuộc sống đời thường với gia đình, con cái và những năm tháng còn lại của cuộc đời.
Có những người lính sau khi rời quân ngũ mang theo nhiều kỷ niệm về chiến trường. Với ông Kiệm, những kỷ niệm ấy không biến mất khi ông trở về nhà. Chúng trở thành một phần con người ông, được lưu giữ trong những câu chuyện kể lại cho con cháu.
Năm 1989, người lính năm xưa chính thức trở về với gia đình.
Một hành trình quân ngũ khép lại.
Nhưng một hành trình khác bắt đầu – hành trình của một người cha, một người ông và một người trở về sau những năm tháng đã dành phần lớn tuổi trẻ cho đất nước.



