Ngày người lính trở về
Ngày trở về, người lính không mang theo chiến thắng như người ta vẫn tưởng.
Anh mang theo một chiếc ba lô cũ.
Một vài bộ quần áo.
Một cuốn sổ.
Và rất nhiều ký ức.
Mẹ anh đứng trước cổng.
Bà không nhận ra anh ngay.
Bao nhiêu năm xa cách đã khiến khuôn mặt người con trai thay đổi.
Nhưng chỉ vài giây sau, bà chạy tới.
Không ai nói gì.
Hai mẹ con chỉ ôm nhau.
Anh từng nghĩ mình sẽ kể rất nhiều chuyện.
Nhưng cuối cùng anh chẳng kể được gì.
Anh chỉ nói:
“Con về rồi.”
Mẹ anh đáp:
“Về là tốt rồi.”
Bốn chữ ấy có lẽ là lời chào mừng lớn nhất mà một người lính từng nghe.
Sau này, mỗi khi có người hỏi điều gì khiến ông nhớ nhất về ngày trở về, ông không nói về lễ đón.
Ông nói về bữa cơm đầu tiên.
Mẹ nấu một nồi cơm nóng.
Có rau.
Có cá.
Có món ăn mà ông đã nhớ suốt những năm xa nhà.
Ông nói:
“Sau bao nhiêu năm, tôi mới hiểu thế nào là một bữa cơm bình thường.”


