Bài viết

NGÀY NGƯỜI TA CƯỜI LẠI

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TRUYỆN: NGÀY NGƯỜI TA CƯỜI LẠI

Không còn phòng ban nào nữa.

Không còn bảng biểu.

Không còn ai ngồi ghi chép xem cái gì đã kết thúc.

Ở một đoạn rừng thấp của Trường Sơn, có một nhóm người quay lại sau nhiều năm.

Họ không mang theo hồ sơ.

Không mang theo nhiệm vụ.

Chỉ mang theo… những thứ rất lạ.

Một người mang theo cái ấm méo.

Một người mang theo bộ bài cũ.

Một người mang theo cái radio không bắt được sóng.

Và một người — tên Hòa — mang theo một câu hỏi:

“Giờ mình làm gì?”

Không ai trả lời.

Vì lần đầu tiên, không có “việc cần làm”.

Họ ngồi xuống.

Không ai phân công.

Không ai nói “ai làm cái này, ai làm cái kia”.

Một lúc lâu, Hòa bật cười.

Không phải cười vì vui.

Mà vì… không biết phải làm gì tiếp.

Người bên cạnh nhìn, rồi cũng cười theo.

Rồi một người khác.

Tiếng cười lan ra, hơi gượng lúc đầu, rồi dần dần thật hơn.

Có người nói:

“Hồi trước mà cười kiểu này là bị nhắc ngay.”

“Ừ. Với lại cũng không có thời gian để cười.”

Họ bắt đầu làm những thứ không nằm trong bất kỳ quy trình nào từng tồn tại.

Đun nước… dù không ai khát.

Chia bài… dù không ai nhớ luật.

Ngồi nghe radio… dù chỉ có tiếng rè.

Hòa nằm ngửa ra đất.

Nhìn lên tán cây.

Lần đầu tiên, anh không nghĩ xem tiếp theo phải làm gì.

Không kiểm tra.

Không xác nhận.

Không hoàn tất.

Chỉ nằm đó.

Một người hỏi:

“Ê… vậy giờ tụi mình coi như xong hết rồi hả?”

Hòa nghĩ một lúc.

Rồi lắc đầu:

“Tao không nghĩ là ‘xong’.”

“Vậy là gì?”

“Chắc là… không còn bị dở dang nữa.”

Không ai phản bác.

Câu đó nghe không rõ nghĩa lắm.

Nhưng lại đủ.

Chiều xuống.

Không ai đứng dậy để “kết thúc ngày”.

Không ai ghi lại hôm nay đã làm gì.

Không ai chuẩn bị cho ngày mai.

Chỉ có một nhóm người ngồi lại lâu hơn bình thường.

Không vì nhiệm vụ.

Không vì nghĩa vụ.

Chỉ vì… họ muốn.

Và trong thời hoa lửa ấy,

có những con người không còn làm cho xong một việc gì nữa,

nhưng lại bắt đầu làm những điều không cần lý do—

và lần đầu tiên, không ai hỏi tại sao họ lại cười.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn