Bài viết

NGÀY NGƯỜI THANH NIÊN RỜI QUÊ LÊN ĐƯỜNG

NGÀY NGƯỜI THANH NIÊN RỜI QUÊ LÊN ĐƯỜNG

Thanh Hóa16/09/2026nguyễn thị bình (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGÀY NGƯỜI THANH NIÊN RỜI QUÊ LÊN ĐƯỜNG

Có những cuộc chia tay trong cuộc đời chỉ kéo dài vài phút nhưng lại trở thành ký ức theo con người suốt cả một đời. Với bác cựu chiến binh Nguyễn Danh Hân, ngày rời quê lên đường nhập ngũ là một ngày như thế. Khi ấy, bác còn là một người thanh niên mang trong mình bao ước mơ giản dị về gia đình, quê hương và tương lai, nhưng trước tiếng gọi của Tổ quốc, bác cùng những người bạn đồng trang lứa đã tạm gác lại cuộc sống riêng để lên đường. Bác Hân nhớ lại: “Ngày ấy chúng tôi còn trẻ lắm. Nghĩ đến việc đi bộ đội thì cũng có lo, nhưng trong lòng có một điều rất rõ là mình phải đi, vì đất nước đang cần.” Lời kể bình dị ấy khiến chúng tôi – những đoàn viên thanh niên hôm nay – càng hiểu hơn về một thế hệ đã trưởng thành trong những năm tháng đặc biệt của đất nước. Tuổi trẻ của các bác không có nhiều lựa chọn như tuổi trẻ hôm nay. Khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng khoác ba lô lên vai, rời mái nhà thân thuộc và bước vào một hành trình mà phía trước chưa biết điều gì đang chờ đợi. Ngày lên đường, có người mẹ đứng bên hiên nhà, có người cha cố giấu những giọt nước mắt, có anh chị em lặng lẽ tiễn người thân. Bác Hân kể rằng lúc chia tay, điều khiến bác nhớ nhất không phải là những lời nói dài mà là ánh mắt của người thân. “Mọi người động viên mình cố gắng, nhưng nhìn ánh mắt thì biết ai cũng lo.” Chỉ một câu nói ấy cũng đủ để chúng tôi hình dung về nỗi lòng của hậu phương trong những năm chiến tranh. Người ra đi mang theo trách nhiệm với đất nước, còn người ở lại mang theo nỗi nhớ và sự chờ đợi. Trên hành trình của người lính, quê hương luôn hiện diện trong từng bước chân. Một con đường làng, một mái nhà, một hàng cây hay tiếng gọi của người thân đều trở thành những hình ảnh không thể quên. Bác Hân nói rằng chính ký ức về quê nhà đã tiếp thêm sức mạnh cho bác trong những ngày gian khổ. “Đi xa mới thấy quê mình quý đến thế nào. Những thứ bình thường lúc ở nhà, đến khi xa rồi lại nhớ vô cùng.” Đối với thế hệ trẻ hôm nay, câu chuyện của bác Hân không chỉ là câu chuyện về một ngày nhập ngũ mà còn là câu chuyện về sự lựa chọn của tuổi trẻ. Các bác đã lựa chọn cống hiến khi đất nước cần, lựa chọn trách nhiệm thay vì cuộc sống riêng. Chính những lựa chọn ấy đã góp phần làm nên hòa bình hôm nay. Bác Hân không kể về mình bằng sự tự hào lớn lao. Bác chỉ nói rằng ngày ấy, ai cũng nghĩ đơn giản: đất nước gọi thì mình đi. Nhưng chính sự giản dị ấy lại làm chúng tôi xúc động. Bởi đằng sau hai chữ “lên đường” là cả một tuổi trẻ được gửi lại quê hương. Và hôm nay, khi chúng tôi được sống trong những ngày bình yên, được học tập, làm việc và theo đuổi ước mơ, chúng tôi càng hiểu rằng những điều bình dị ấy đã được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao người. Câu chuyện ngày người thanh niên Nguyễn Danh Hân rời quê lên đường vì thế không chỉ là một ký ức cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống sao cho xứng đáng với những người đã đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY NGƯỜI THANH NIÊN RỜI QUÊ LÊN ĐƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa