NGÀY NGƯỜI THANH NIÊN VÙI VĂN THANH LÊN ĐƯỜNG
Có những người bước vào chiến tranh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Họ rời quê hương, rời gia đình, mang theo hành trang giản dị của một người thanh niên và một niềm tin lớn lao: góp sức mình cho Tổ quốc.
Thương binh Vùi Văn Thanh, người con của thôn Cốc Cam, xã Tả Nhìu, huyện Xín Mần, tỉnh Hà Giang trước đây, nay là thôn Thẩm Giá, xã Nấm Dẩn, tỉnh Tuyên Quang, cũng là một người lính như thế.
Ngày ấy, quê hương còn nhiều khó khăn. Cuộc sống của đồng bào vùng cao còn gắn với núi rừng, ruộng nương và những con đường quanh co.
Nhưng khi Tổ quốc cần, người thanh niên Vùi Văn Thanh đã tạm gác lại cuộc sống gia đình để lên đường nhập ngũ.
Ngày chia tay quê hương có lẽ là một ngày rất khó quên.
Phía sau là gia đình.
Là những người thân yêu.
Là quê hương Cốc Cam.
Phía trước là một chặng đường dài mà ông chưa thể biết mình sẽ phải trải qua những gì.
Ông lên đường với hành trang của người lính và một niềm tin giản dị:
Đất nước đang cần những người trẻ tuổi đứng lên bảo vệ.
Những ngày đầu trong quân ngũ là những ngày tháng rèn luyện.
Từ một thanh niên quen với cuộc sống nơi bản làng, ông phải làm quen với kỷ luật quân đội, với những buổi huấn luyện, những chặng hành quân và cuộc sống tập thể.
Quân đội đã rèn luyện người thanh niên ấy trưởng thành hơn từng ngày.
Ông học cách sống vì tập thể.
Học cách đoàn kết với đồng đội.
Học cách vượt qua khó khăn.
Và quan trọng hơn cả, ông hiểu rằng trên vai người lính là trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.
Rồi ngày lên đường vào chiến trường miền Nam cũng đến.
Con đường từ miền Bắc vào chiến trường là một hành trình dài.
Càng xa quê, nỗi nhớ càng lớn.
Nhưng phía trước là nhiệm vụ.
Và người lính Vùi Văn Thanh tiếp tục bước đi.
Ông không biết rằng những năm tháng phía trước sẽ trở thành một phần ký ức theo mình suốt cả cuộc đời.
Ông cũng không biết rằng sau này, khi trở về quê hương, mình sẽ mang trên cơ thể những dấu tích của chiến tranh.
Nhưng ở thời điểm ấy, ông chỉ biết một điều:
Mình là người lính. Và nhiệm vụ phía trước đang chờ.
Tuổi trẻ của Vùi Văn Thanh đã bắt đầu như thế.
Bằng một cuộc chia tay.
Một hành trình xa quê.
Và một bước chân đi về phía chiến trường.



