Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGÀY NHẬN GIẤY BÁO TỬ Ở LÀNG QUÊ HƯNG YÊN

Ngày giấy báo tử về làng là khoảnh khắc không ai muốn nhớ nhưng không ai quên. Qua hồi ức của bà Nguyễn Thị Lành, câu chuyện tái hiện nỗi đau thầm lặng của làng quê Hưng Yên trong chiến tranh – nơi mỗi tờ giấy báo tử là một phần máu thịt của cộng đồng.

Hưng Yên24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở làng quê Hưng Yên thời chống Mỹ, không ai chờ giấy báo tử, nhưng ai cũng hiểu rằng có ngày nó sẽ về. Người dân quen với tiếng máy bay, quen với bom đạn, quen với thiếu thốn, nhưng chưa bao giờ quen được với nỗi đau mất người.

Bà Nguyễn Thị Lành vẫn nhớ như in ngày giấy báo tử của em trai bà – một thanh niên nhập ngũ năm 1967 – được chuyển về làng.

“Hôm ấy trời không mưa,” bà nói, “nhưng cả làng như sũng nước.”

Con đường giấy báo tử về làng

Giấy báo tử không đến đột ngột. Thường là qua xã đội, qua cán bộ thôn, qua một cuộc họp nhỏ. Khi thấy cán bộ mặc quân phục bước vào làng, người dân đã đoán được phần nào.

“Nhà nào có con đi bộ đội là tim thắt lại,” bà Lành kể.

Không ai hỏi trước. Không ai dám hỏi.

Khoảnh khắc mở tờ giấy

Giấy báo tử thường được gấp cẩn thận trong phong bì, chữ đánh máy, nội dung ngắn gọn. Nhưng chỉ cần nhìn dòng chữ “đã anh dũng hy sinh”, mọi lời giải thích đều trở nên thừa thãi.

“Mẹ tôi cầm giấy mà không khóc ngay,” bà Lành nói. “Bà lặng đi.”

Sự im lặng ấy còn đau hơn tiếng khóc.

Nỗi đau không chỉ của một nhà

Ở làng quê Hưng Yên, mỗi cái chết là chuyện của cả làng. Khi có giấy báo tử, hàng xóm tự động sang giúp, không cần gọi. Người lo nấu nước, người lo dựng bàn thờ, người trông nom trẻ nhỏ.

“Không ai bảo ai,” bà Lành nói, “nhưng ai cũng biết phải làm gì.”

Đó là cách làng quê cùng nhau gánh nỗi đau.

Những bà mẹ không gục ngã

Điều khiến bà Lành nhớ nhất là sự chịu đựng của các bà mẹ liệt sĩ. Họ khóc trong đêm, nhưng ban ngày vẫn ra đồng, vẫn lo việc làng.

“Mẹ tôi bảo,” bà kể, “‘Nó đi vì nước, mình không được làm yếu lòng người khác.’”

Chiến tranh buộc người ở lại phải mạnh mẽ, ngay cả khi trái tim đã vỡ.

Lễ truy điệu trong làng

Lễ truy điệu liệt sĩ ở làng thường giản dị: bàn thờ nhỏ, ảnh đen trắng, vài nén nhang. Nhưng sự trang nghiêm thì không gì thay thế được.

“Cả làng đứng im,” bà Lành nói. “Không ai nói chuyện.”

Những phút mặc niệm ấy khắc sâu vào ký ức tập thể của làng quê.

Những người chưa có giấy báo tử

Có gia đình nhận giấy báo tử. Có gia đình chờ mãi không thấy. Những người mất tích trở thành nỗi chờ đợi kéo dài suốt nhiều năm.

“Không có giấy,” bà Lành nói, “nhưng cũng không có người.”

Nỗi đau không trọn vẹn ấy còn dai dẳng hơn cả cái chết được xác nhận.

Giấy báo tử và niềm tự hào lặng lẽ

Dù đau đớn, nhưng trong sâu thẳm, người dân Hưng Yên vẫn giữ một niềm tự hào lặng lẽ: con em mình đã làm tròn bổn phận.

“Không ai nói ra,” bà Lành nói, “nhưng ai cũng hiểu.”

Niềm tự hào ấy giúp người ở lại đứng vững.

Khi chiến tranh qua đi

Hòa bình lập lại, nhiều gia đình giữ giấy báo tử như một báu vật. Giấy đã ố vàng, chữ đã mờ, nhưng không ai nỡ bỏ.

“Đó là chứng tích,” bà Lành nói. “Của một đời người.”

Giấy báo tử không chỉ báo tin mất mát, mà còn nhắc nhở thế hệ sau về cái giá của hòa bình.

Ký ức không thể phai

Ngày nhận giấy báo tử ở làng quê Hưng Yên là ký ức đau buồn, nhưng cần được kể lại. Không phải để khơi lại nỗi đau, mà để ghi nhớ sự hy sinh.

Những tờ giấy mỏng manh ấy đã khắc sâu vào lịch sử làng quê, trở thành một phần không thể tách rời của Hưng Yên thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn