NGÀY NHẬN TIN CHIẾN THẮNG
Những tháng đầu năm 1975, không khí trên các chiến trường trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết.
Từ những bản tin nội bộ đến các mệnh lệnh truyền xuống đơn vị, tất cả đều cho thấy cuộc kháng chiến đang bước vào giai đoạn quyết định.
Lúc ấy, Nguyễn Bá Thịnh đang cùng đơn vị làm nhiệm vụ bảo đảm hậu cần tại một khu vực phía Nam dãy Trường Sơn.
Dù không trực tiếp tham gia các mũi tiến công chủ lực, nhưng anh em trong đơn vị đều cảm nhận được nhịp độ chiến thắng đang đến rất gần.
Những đoàn xe vận tải nối nhau ngày đêm ra phía trước.
Những đoàn quân hành quân thần tốc vượt qua các tuyến đường chiến lược.
Ai cũng làm việc với tinh thần khẩn trương và quyết tâm cao nhất.
Những ngày cuối tháng Tư, tin vui liên tiếp truyền về.
Nhiều tỉnh, thành phố được giải phóng.
Nhiều cánh quân tiến nhanh về phía Sài Gòn.
Mỗi khi nghe tin thắng trận, anh em trong đơn vị lại siết chặt tay nhau đầy xúc động.
Trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi mọi người đang làm nhiệm vụ thì cán bộ đơn vị chạy tới với gương mặt rạng rỡ.
Ông hô lớn:
– Thắng rồi! Miền Nam giải phóng rồi!
Trong giây lát, cả khu vực như lặng đi.
Rồi tiếng reo hò bùng lên khắp nơi.
Những người lính ôm chầm lấy nhau.
Có người nhảy lên vì sung sướng.
Có người nghẹn ngào không nói nên lời.
Nguyễn Bá Thịnh đứng sững vài giây.
Anh cảm thấy sống mũi cay cay.
Bao nhiêu năm gian khổ.
Bao nhiêu cuộc hành quân.
Bao nhiêu hy sinh, mất mát.
Tất cả như hiện về trong tâm trí.
Anh nhớ những người đồng đội đã cùng mình vượt suối băng rừng.
Nhớ những đêm thức trắng canh gác.
Nhớ những bữa cơm giữa đại ngàn.
Và nhớ cả những người đã mãi mãi nằm lại trên những cung đường Trường Sơn.
Nhiều người trong số họ đã không kịp nhìn thấy ngày hôm nay.
Chiều hôm ấy, đơn vị tổ chức một buổi sinh hoạt đặc biệt.
Không có sân khấu lớn.
Không có cờ hoa rực rỡ.
Chỉ có một khoảng đất nhỏ giữa rừng.
Nhưng đó là buổi sinh hoạt đáng nhớ nhất trong cuộc đời người lính.
Mọi người cùng hát vang những bài ca chiến thắng.
Những tiếng hát hòa vào tiếng gió núi, vang xa giữa đại ngàn.
Nguyễn Bá Thịnh cũng cất cao giọng hát.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, anh cảm nhận rõ ràng rằng hòa bình đã thật sự đến.
Đêm ấy, rất nhiều người không ngủ.
Họ ngồi bên nhau kể về những dự định sau chiến tranh.
Người muốn trở về tiếp tục học tập.
Người muốn làm nghề cũ.
Người mong sớm được gặp lại cha mẹ.
Còn Thịnh chỉ mong được trở về quê nhà, được đi trên con đường làng thân thuộc và được ngồi bên mâm cơm gia đình sau những năm dài xa cách.
Ít tháng sau, khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về quê hương, điều đầu tiên anh làm là chạy thật nhanh vào sân nhà.
Người mẹ già đang quét sân bỗng đánh rơi chiếc chổi khi nhìn thấy con trai.
Cha anh đứng lặng hồi lâu rồi bước tới ôm chầm lấy con.
Không cần nói nhiều.
Khoảnh khắc đoàn tụ ấy đã nói lên tất cả.
Nhiều năm sau, mỗi dịp tháng Tư về, ông Nguyễn Bá Thịnh lại kể cho con cháu nghe câu chuyện ngày nhận tin chiến thắng.
Ông kể bằng niềm tự hào của một người lính đã đi qua chiến tranh.
Ông kể bằng sự biết ơn dành cho những đồng đội đã hy sinh vì độc lập dân tộc.
Và ông luôn nhắc rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và tuổi xuân của cả một thế hệ.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã khép lại những năm tháng thời hoa lửa đầy gian khổ.
Nhưng cũng mở ra một kỷ nguyên mới cho đất nước và cho chính những người lính như ông Nguyễn Bá Thịnh – những người đã dành trọn tuổi trẻ để viết nên bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam.


