NGÀY NHẬN TIN KHEN THƯỞNG
rong cuộc đời quân ngũ, không phải ai cũng có những chiến công vang dội.
Nhiều người lính lặng lẽ cống hiến từng ngày bằng những công việc bình dị.
Cựu chiến binh Lê Thúy Hiệp là một trong những người như thế.
Năm 1982, sau nhiều năm thực hiện nhiệm vụ nơi biên giới phía Bắc, bác được đơn vị biểu dương vì thành tích hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Bác kể:
“Tôi không nghĩ mình sẽ được khen thưởng. Khi đó chỉ nghĩ làm tốt phần việc được giao thôi.”
Buổi sinh hoạt đơn vị hôm ấy diễn ra giản dị.
Người chỉ huy đọc quyết định khen thưởng trước toàn đơn vị.
Khi nghe tên mình được xướng lên, bác bất ngờ và xúc động.
“Tôi nhớ nhất lúc nhận giấy khen. Trong đầu chỉ nghĩ đến cha mẹ ở quê.”
Tờ giấy khen không lớn nhưng chứa đựng biết bao công sức của tuổi trẻ.
Đó là những đêm tuần tra trong giá lạnh.
Là những chuyến hành quân dài ngày.
Là những lần giúp dân vượt qua thiên tai.
Là những tháng năm xa gia đình để thực hiện nhiệm vụ.
Sau khi xuất ngũ trở về quê hương Phúc Thọ, bác cẩn thận giữ lại tờ giấy khen ấy như một kỷ vật.
Bác tâm sự:
“Huân chương hay giấy khen đều đáng quý. Nhưng điều quý nhất là mình đã sống xứng đáng với màu áo lính.”
Ngày nay, mỗi khi con cháu hỏi về thời quân ngũ, bác lại lấy những kỷ vật năm xưa ra kể chuyện.
Trong ánh mắt người cựu chiến binh vẫn ánh lên niềm tự hào của một thế hệ đã dành tuổi trẻ cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.



