Ngày Ông ba trở về
Câu chuyện kể bề ông Bà ngày trở về
Ngày ông Ba trở về làng, mái tóc đã bạc quá nửa. Chiếc ba lô cũ sờn vai, trong đó chẳng có gì ngoài vài bộ quần áo và tấm huân chương được gói kỹ trong mảnh vải nâu. Ông treo huân chương lên vách nhà, ngay cạnh bàn thờ cha mẹ, rồi lặng lẽ đi làm ruộng như bao người khác.
Ít ai biết rằng, trong những năm tháng chiến tranh, ông Ba từng là người mở đường trong mưa bom. Có lần, để cứu cả đơn vị, ông đã một mình bám trụ suốt đêm trong rừng, dẫn quân vượt qua bãi mìn. Trở về sau chiến tranh, ông mang theo một vết thương ở chân, trái gió trở trời lại nhức buốt, nhưng ông chưa từng than vãn.
Làng có việc chung, ông luôn là người có mặt sớm nhất. Đường ngập, ông xắn quần lội nước giúp bà con. Trẻ con không có tiền đi học, ông âm thầm góp gạo, góp sách. Khi được hỏi về những năm tháng chiến tranh, ông chỉ cười hiền: “Còn sống là may mắn rồi, công lao gì đâu con.”
Mãi đến một ngày, xã tổ chức lễ tri ân người có công. Khi tên ông Ba được xướng lên, cả hội trường đứng dậy vỗ tay. Ông bước lên bục, dáng người gầy gò, đôi tay run run nhận bó hoa. Ánh mắt ông đỏ hoe—not vì tự hào, mà vì nhớ những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.
Người có công không phải lúc nào cũng mang hào quang rực rỡ. Có khi, họ chỉ là những con người bình dị, sống lặng lẽ giữa đời thường, dùng cả tuổi trẻ để đổi lấy bình yên cho hôm nay.



