NGÀY ÔNG LÊN ĐƯỜNG NHẬP NGŨ – NỖI LÒNG NGƯỜI Ở LẠI
Câu chuyện khắc họa khoảnh khắc chia tay đầy xúc động trong ngày ông lên đường nhập ngũ, phản ánh nỗi lòng người lính ra đi và những hi sinh thầm lặng của hậu phương trong chiến tranh.
Trong ký ức của ông Nguyễn Đức Tấng, ngày lên đường nhập ngũ là một ngày mà ông không bao giờ quên. Đó không phải là một ngày rực rỡ cờ hoa, mà là một buổi sáng lặng lẽ, nặng trĩu cảm xúc, nơi mỗi bước chân rời quê đều mang theo bao điều chưa nói.
Năm 1970, khi đất nước đang trong giai đoạn khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông quyết định viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Khi ấy, ông đang là công nhân xí nghiệp sửa chữa máy, từng được đào tạo tại Trung Quốc, có tay nghề vững vàng. Nếu ở lại, ông vẫn có thể sống và làm việc tương đối ổn định. Nhưng tiếng gọi của Tổ quốc đã thôi thúc ông lựa chọn con đường gian nan hơn.
Ngày tiễn ông đi, con đường làng thôn Thọ Vân vẫn quen thuộc như bao ngày. Những hàng tre rì rào trong gió, mái nhà tranh im lìm trong buổi sớm. Không có tiếng kèn trống, không có những lời hô hào, chỉ có ánh mắt dõi theo lặng lẽ của người thân và bà con trong làng.
Ông kể rằng, điều khiến ông day dứt nhất chính là ánh mắt của người vợ trẻ. Không khóc thành tiếng, không níu kéo, nhưng trong ánh mắt ấy là cả một nỗi lo âu và chờ đợi. Chiến tranh khi ấy đồng nghĩa với hiểm nguy, với sự hi sinh có thể đến bất cứ lúc nào. Người ở lại phải học cách chấp nhận, học cách mạnh mẽ để tiễn người thân ra trận.
Ông không nói nhiều trong buổi chia tay. Chỉ dặn vợ chăm sóc con, chăm sóc gia đình, dặn bố mẹ giữ gìn sức khỏe. Những lời giản dị ấy chứa đựng cả trách nhiệm của người chồng, người con, và cả niềm tin vào ngày trở về.
Khi chiếc xe chở tân binh lăn bánh rời làng, ông ngoái nhìn lại quê hương lần cuối. Thôn Thọ Vân nhỏ bé dần khuất sau bụi đường. Trong khoảnh khắc ấy, ông hiểu rằng từ đây, cuộc đời mình đã bước sang một trang mới – trang của người lính.
Nỗi lòng người ở lại không được ghi chép trong những trang sử chính thống, nhưng đó là phần không thể thiếu của chiến tranh. Hậu phương đã hi sinh niềm vui riêng, chấp nhận cô đơn, vất vả để tiền tuyến yên tâm chiến đấu. Ông nói, chính sự hi sinh thầm lặng ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính nơi chiến trường.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại ngày lên đường, ông không thấy hối tiếc. Bởi quyết định ấy đã gắn liền tuổi trẻ của ông với vận mệnh đất nước. Và dù phải đánh đổi bằng bao gian khổ, ông vẫn tự hào vì đã được sống trọn vẹn cho Tổ quốc.


