NGÀY ÔNG TRỞ LẠI TRƯỜNG CŨ
Ông Minh trở lại ngôi trường cũ sau hơn năm mươi năm.
Cổng trường đã thay đổi.
Phòng học cũng khác.
Cây phượng ngày trước vẫn còn nhưng thân đã rất lớn.
Ông đứng dưới gốc cây rất lâu.
Ngày trẻ, ông từng ngồi ở đây với bạn bè.
Họ nói về những bài kiểm tra.
Nói về mùa hè.
Nói về tương lai.
Rồi chiến tranh đưa mỗi người đi một hướng.
Có người trở thành bác sĩ.
Có người làm nông.
Có người hy sinh.
Có người đi xa và không bao giờ trở lại.
Ông đi qua hành lang.
Phòng học cũ không còn.
Nhưng sân trường vẫn có tiếng trẻ.
Một nhóm học sinh nhìn thấy ông.
Một em hỏi ông có phải cựu học sinh không.
Ông gật đầu.
Các em tò mò.
Ông kể rằng ngày trước ông từng học ở đây.
Một em hỏi ông thích nhất điều gì.
Ông chỉ lên cây phượng.
Ông nói thích mùa hè.
Bởi ngày ấy, mỗi khi phượng nở, ông và bạn bè đều nghĩ mình sẽ còn rất nhiều mùa hè phía trước.
Nhưng chiến tranh đã lấy đi nhiều mùa hè.
Ông không nói câu đó với các em.
Ông chỉ nói hãy học thật tốt và tận hưởng những ngày đi học.
Bởi được ngồi trong một lớp học yên bình là một điều rất đáng quý.
Trước khi rời trường, ông đặt tay lên thân cây phượng.
Ông nhớ những người bạn.
Một người từng ngồi cạnh ông.
Một người từng cho ông mượn bút.
Một người từng hẹn sau này sẽ cùng nhau trở lại trường.
Lời hẹn ấy chỉ còn ông thực hiện.
Ông bước ra cổng.
Phía sau là tiếng trống trường.
Một âm thanh bình thường.
Nhưng với ông, đó là âm thanh của một thời tuổi trẻ.
Một thời đã đi qua lửa đạn, nhưng cuối cùng vẫn tìm được đường trở về với tiếng trống học đường.


