Cựu chiến binh

Ngày phục viên và chuyến tàu trở về từ miền Tây

Ninh Bình17/05/2026Lê Văn Thắng (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày phục viên và chuyến tàu trở về từ miền Tây

Tháng 11 năm 1983, sau 5 năm ròng rã cống hiến tuổi xuân cho sự nghiệp quốc tế, bác Phạm Thế Dựa nhận quyết định phục viên. Đó là một ngày nắng vàng rực rỡ, nhưng lòng bác lại đan xen bao cảm xúc hỗn độn. Chia tay đơn vị C16, chia tay những người đồng đội đã cùng "vào sinh ra tử", bác thấy sống mũi cay cay. Những cái ôm siết chặt, những lời dặn dò "về quê giữ sức khỏe nhé" cứ vang vọng mãi trong tâm trí người lính trẻ khi bước lên chuyến tàu chở quân trở về miền Bắc.

Chuyến tàu đi qua những vùng đất vừa hồi sinh từ đổ nát, đi qua những cánh đồng xanh mướt của đất nước Việt Nam thân yêu. Khi đoàn tàu dừng lại ở ga Ninh Bình, bác Dựa không nén nổi sự xúc động. Bác rảo bước thật nhanh trên con đường dẫn về xã Yên Mô. Vẫn con đường đất đỏ ngày nào, vẫn hàng tre xanh rì rào trong gió, nhưng trong mắt bác, tất cả đều trở nên thiêng liêng đến lạ. Khi bước chân vào Thôn 3 Trinh Nữ, nhìn thấy mái nhà thân thuộc và bóng dáng gầy gò của mẹ đang ngồi sàng gạo trước sân, bác chỉ kịp gọi khẽ: "U ơi, con đã về!".

Mẹ bác đứng sững lại, đôi mắt mờ đục vì chờ đợi bỗng sáng rực lên. Hai mẹ con ôm nhau trong nước mắt hạnh phúc – những giọt nước mắt rơi sau 5 năm đằng đẵng cách xa. Bác trở về không chỉ với chiếc ba lô cũ kỹ và bộ quân phục bạc màu, mà còn mang theo vinh quang của một người lính đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ với 3 tấm Huân chương Chiến công hạng Ba. Ngày hôm ấy, cả xóm Trinh Nữ đến chúc mừng "thằng Dựa" trở về lành lặn. Bác nhận ra rằng, dù đi khắp mọi nẻo đường, không đâu ấm áp bằng mái nhà mình, không đâu đẹp bằng quê hương mình. Cuộc đời lính khép lại, mở ra một chương mới cho người cựu chiến binh giữa đời thườ

ng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ngày phục viên và chuyến tàu trở về từ miền Tây | Câu chuyện thời hoa lửa