Ngày ra trận không ngoảnh lại
Con đường làng hôm ấy dài hơn thường lệ. Anh bước đi mà không dám quay đầu, sợ ánh mắt người thân làm mình chùn bước. Tiếng gọi tiễn đưa lặng im trong gió. Anh biết phía trước là gian khổ, nhưng lòng vẫn vững vàng. Bởi một khi đã chọn con đường ấy, người lính chỉ có thể tiến lên, không bao giờ ngoảnh lại.



