Cựu chiến binh

NGÀY RỜI BIÊN GIỚI TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG

Sau nhiều năm làm nhiệm vụ nơi biên giới phía Bắc, năm 1986 bác Phạm Xuân Lộc hoàn thành nghĩa vụ quân sự và trở về quê hương Hoằng Tiến. Ngày chia tay đơn vị, người lính công binh mang theo những ký ức sâu đậm về núi rừng biên cương, về tình đồng đội và những tháng năm tuổi trẻ đầy gian khó nhưng rất đỗi tự hào. Đó là cuộc trở về khép lại một thời “hoa lửa” không thể nào quên.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng đối với người lính, ngày xuất ngũ luôn là dấu mốc đặc biệt nhất trong quãng đời quân ngũ. Sau những năm tháng gắn bó với đơn vị, với đồng đội và chiến trường, giây phút rời quân ngũ luôn mang theo rất nhiều cảm xúc khó diễn tả bằng lời. Đối với bác Phạm Xuân Lộc, ngày rời biên giới năm 1986 đến nay vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức. “Hôm ấy tôi gần như không ngủ được,” bác kể chậm rãi. Sau bảy năm công tác tại Lữ đoàn Công binh 299, người lính trẻ quê Hoằng Tiến chuẩn bị chia tay những dãy núi biên cương đã gắn bó suốt tuổi thanh xuân. “Trong lòng vừa háo hức được về quê, vừa buồn vì phải xa đồng đội,” bác xúc động nói. Người viết hình dung người chiến sĩ công binh ngồi lặng trước doanh trại giữa núi rừng, nhìn màn sương phủ kín các triền núi như muốn lưu giữ thêm chút ký ức cuối cùng của tuổi trẻ nơi biên giới. Những năm tháng quân ngũ đã rèn luyện bác từ một chàng trai miền biển thành người lính trưởng thành và bản lĩnh hơn. “Tôi học được nhiều điều từ quân đội,” bác kể. Đó là tinh thần kỷ luật, sự kiên cường và trách nhiệm trong mọi hoàn cảnh. “Quan trọng nhất là tình đồng đội,” bác nói nhẹ nhàng. Người viết cảm nhận được niềm tự hào sâu lắng của người cựu chiến binh khi nhắc về quãng đời quân ngũ năm xưa. Trước ngày xuất ngũ, đơn vị tổ chức buổi gặp mặt chia tay cho các chiến sĩ hoàn thành nhiệm vụ. “Hôm đó ai cũng xúc động,” bác nhớ lại. Trong căn nhà gỗ đơn sơ giữa doanh trại vùng cao, anh em ngồi quây quần bên nhau kể lại những kỷ niệm suốt nhiều năm công tác. “Có người nhắc chuyện đào đường giữa mưa rồi cười vang cả phòng,” bác kể. Nhưng phía sau những tiếng cười ấy là nỗi lưu luyến rất khó giấu. “Chúng tôi sống với nhau lâu rồi nên quý nhau lắm,” bác xúc động nói. Người viết hiểu rằng những cuộc chia tay của người lính luôn mang một cảm giác rất đặc biệt — vừa tự hào vừa nghẹn ngào. Một đồng đội thân thiết hôm ấy lặng lẽ đưa cho bác chiếc khăn tay cũ và nói: “Sau này về quê nhớ giữ gìn sức khỏe.” “Tôi cầm mà nghẹn cả cổ,” bác kể. Chiếc khăn nhỏ ấy đến nay bác vẫn cất giữ cẩn thận như một kỷ vật của tình đồng chí năm xưa. “Nhìn vào là nhớ anh em ngay,” bác cười buồn. Người viết lặng đi trước những ký ức chân thành và giản dị của một thế hệ người lính đã đi qua chiến tranh bằng tất cả tuổi trẻ và lòng nhiệt huyết. Sáng hôm sau, bác khoác ba lô rời đơn vị. “Khi bước xuống dốc núi, tôi cứ ngoái lại nhìn mãi,” bác kể. Con đường đất đỏ từng in dấu chân người lính công binh năm nào giờ trở nên thân thuộc hơn bao giờ hết. “Tôi nhớ từng gốc cây, từng đoạn đường,” bác xúc động nói. Người viết hình dung bóng người lính trẻ lặng lẽ rời doanh trại giữa màn sương sớm vùng biên, mang theo biết bao kỷ niệm của tuổi thanh xuân. Trên hành trình trở về quê hương Hoằng Tiến, lòng bác đầy những cảm xúc khó tả. “Tôi mong được gặp lại gia đình lắm,” bác cười hiền. Sau nhiều năm xa quê, hình ảnh mẹ già, mái nhà nhỏ và tiếng sóng biển quê hương luôn hiện lên trong tâm trí người lính trẻ. “Càng gần quê càng hồi hộp,” bác kể. Khi chiếc xe dừng ở đầu làng, bác nhìn thấy người thân đứng chờ từ xa. “Mẹ tôi vừa thấy tôi đã bật khóc,” bác xúc động nói. Người mẹ già ôm chầm lấy con trai sau bao năm mong nhớ. “Tôi lúc ấy cũng không cầm được nước mắt,” bác kể chậm rãi. Người viết cảm nhận được niềm hạnh phúc thiêng liêng của ngày đoàn tụ sau những năm tháng xa cách vì nhiệm vụ Tổ quốc. Những ngày đầu trở về cuộc sống đời thường, bác vẫn chưa quen với nhịp sống không còn tiếng kẻng báo thức hay những buổi hành quân giữa núi rừng. “Nhiều đêm tôi vẫn mơ thấy mình đang mở đường trên biên giới,” bác cười nhẹ. Mỗi khi trời trở lạnh hoặc nghe tiếng mưa lớn, ký ức về những năm tháng quân ngũ lại ùa về rõ ràng trong tâm trí bác. “Nhớ đồng đội và nhớ núi rừng lắm,” bác nói khẽ. Người viết hiểu rằng dù đã rời quân ngũ, trái tim người lính công binh năm xưa vẫn luôn hướng về những tháng năm “hoa lửa” đầy tự hào. Sau này, bác Phạm Xuân Lộc tiếp tục lao động, xây dựng cuộc sống mới trên quê hương Hoằng Tiến. “Tôi luôn dạy con cháu phải biết yêu quê hương đất nước,” bác kể. Trong căn nhà nhỏ gần biển, bác vẫn cẩn thận lưu giữ bộ quân phục cũ, những tấm ảnh chụp cùng đồng đội và chiếc khăn tay kỷ niệm năm nào. “Đó là một phần tuổi trẻ của tôi,” bác xúc động nói. Chiều muộn dần buông trên vùng biển Hoằng Tiến. Tiếng sóng biển rì rào hòa cùng lời kể chậm rãi của người cựu chiến binh khiến ký ức về một thời biên giới gian khó như hiện về giữa đời thường bình yên hôm nay. Cuối câu chuyện, bác Phạm Xuân Lộc nhẹ nhàng nói: “Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ lên đường nhập ngũ như ngày ấy. Vì tuổi trẻ đẹp nhất là tuổi trẻ được sống và cống hiến cho Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn