NGÀY RỜI CAMPUCHIA – LẶNG LẼ MỘT CHIA TAY
Năm 1978, bác Lê Ngọc Hùng hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, chuẩn bị rời chiến trường Campuchia để trở về quê hương. Ngày chia tay không ồn ào, không cờ hoa, chỉ có những cái bắt tay siết chặt và ánh mắt lặng đi. Ba năm tuổi trẻ khép lại giữa rừng sâu, để lại sau lưng bao kỷ niệm không thể gọi thành lời. Một ngày rất buồn, nhưng cũng rất đẹp.
Ngày bác Hùng rời Campuchia, rừng vẫn xanh như mọi ngày, con đường đất đỏ vẫn in đầy dấu giày lính. Không có lễ tiễn đưa, chỉ là một buổi sáng sớm, anh em trong đơn vị đứng lặng bên nhau.
Bác bảo, lúc thu dọn ba lô, trong đó chẳng có gì ngoài vài bộ quần áo bạc màu, chiếc bi đông móp méo và mấy kỷ vật nhỏ không tên. Nhưng lòng thì nặng trĩu.
“Ba năm sống chết cùng nhau, giờ mỗi người một ngả, khó nói lắm,” bác kể.
Trước giờ lên đường, bác đi một vòng quanh khu lán, nhìn lại nơi từng ngủ võng, từng ăn cơm độn, từng né pháo đêm. Có người đồng đội vỗ vai bác thật mạnh, không nói lời nào. Có người chỉ cười, nhưng mắt đỏ hoe.
“Chúng tôi không hứa hẹn gì, chỉ mong ai về nhà cũng sống tử tế,” bác nói.
Khi đoàn xe chuyển bánh, bác ngoái nhìn lại rừng Campuchia lần cuối. Không phải để tiếc nuối gian khổ, mà để ghi nhớ một phần tuổi trẻ đã gửi lại nơi này – nơi bác từng là người lính quân tình nguyện, làm tròn trách nhiệm với Tổ quốc và với nhân dân nước bạn.
Ngày rời chiến trường ấy, không có tiếng súng, không có chiến công, nhưng với bác Lê Ngọc Hùng, đó là một trong những ngày không bao giờ quên của “Thời hoa lửa”.



