Cựu chiến binh

Ngày rời chiến trường – mùa xuân lặng lẽ

Mùa xuân năm 1976, bác Lê Thị Khoa rời đơn vị sau bảy năm gắn bó với chiến trường B. Không có lễ tiễn long trọng, không có tiếng kèn, chỉ có cái bắt tay và ánh mắt nghẹn ngào. Chiến tranh đã kết thúc, nhưng những ký ức thì ở lại. Đó là ngày buồn – nhưng rất đẹp – của một đời lính.

Thanh Hóa24/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày bác nhận quyết định xuất ngũ, rừng Trường Sơn yên đến lạ. Không bom, không máy bay. Chỉ có nắng xuyên qua tán lá và tiếng chim gọi nhau.

“Tôi gói đồ mà tay cứ run,” bác kể, “mừng vì được về, mà buồn vì phải rời đơn vị.”

Bảy năm, bác đã coi nơi đây là nhà. Từng con đường mòn, từng bếp dã chiến, từng hầm trú ẩn đều in dấu chân bác. Đồng đội tiễn bác bằng những cái ôm chặt, những câu dặn dò vụn vặt.

Một chị cùng tổ nói với bác:
“Khoa về trước nhé, tụi tôi ở lại giữ rừng.”

Bác quay đi rất nhanh, sợ khóc. Bác nói, người lính không sợ hy sinh, chỉ sợ những giây phút chia tay.

Trên đường ra điểm tập kết, bác ngoái lại nhìn rừng lần cuối. Trong đầu hiện lên bao khuôn mặt: người còn, người mất. Có những người mãi mãi không được rời chiến trường như bác.

“Tôi tự hứa,” bác nói khẽ, “là sẽ sống tử tế, sống thay cả phần của những người đã nằm lại.”

Năm 1976, bác trở về quê, mang theo ba lô nhẹ tênh nhưng ký ức thì nặng trĩu. Thời hoa lửa khép lại, nhưng trong tâm hồn bác, Trường Sơn vẫn còn đó – âm thầm, sâu thẳm, không bao giờ rời xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn