NGÀY RỜI DOANH TRẠI
Năm 1989, bác Lê Xuân Tuất xuất ngũ sau gần hai mươi năm quân ngũ. Không lễ lạt, không tiễn đưa rầm rộ. Chỉ là một buổi sáng rất bình thường. Nhưng đó lại là ngày khiến bác lặng người nhất.
Sáng hôm ấy, doanh trại vẫn sinh hoạt như mọi ngày. Kẻng báo thức vang lên, chiến sĩ trẻ xếp hàng, chuẩn bị nhận nhiệm vụ mới.
Bác Tuất đứng bên góc sân, ba lô gọn nhẹ. Trong đó không có nhiều đồ, chỉ có bộ quân phục cũ, vài lá thư nhà và một cuốn sổ tay đã sờn mép.
“Tôi đi mà không dám chào nhiều người,” bác kể. “Sợ nói ra thì không đi được.”
Một chiến sĩ trẻ chạy lại, lúng túng chào:
“Báo cáo anh… chúc anh về mạnh khỏe.”
Bác gật đầu, vỗ nhẹ lên vai cậu lính.
“Tôi muốn nói nhiều lắm,” bác nhớ lại, “nhưng cuối cùng chỉ nói: giữ mình nhé.”
Khi bước qua cổng doanh trại, bác quay lại nhìn lần cuối. Không ai gọi, không ai níu. Nhưng trong lòng bác, từng khuôn mặt, từng đêm gác, từng cánh rừng hiện lên rõ mồn một.
“Tôi biết,” bác nói khẽ, “mình rời quân đội, nhưng quân đội không rời mình.”



