NGÀY RỜI LÀNG ĐI VÀO LỬA ĐẠN
Năm 1970, chàng trai trẻ Lê Ngọc Thơn rời thôn Khang Thọ Hưng để bước vào chiến trường miền Đông Nam Bộ đầy bom đạn. Từ giây phút ấy, tuổi trẻ của ông gắn với hành quân, hầm hào và khói lửa. Đó là điểm khởi đầu của một đời lính không quên.
Ông Lê Ngọc Thơn sinh năm 1953, nhập ngũ khi vừa tròn mười bảy tuổi, mang theo trong ba lô là vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và lời dặn của mẹ: “Con đi giữ nước, nhớ giữ mình”. Sau huấn luyện, ông được biên chế vào Đơn vị 858, lực lượng bộ binh tăng cường cho chiến trường miền Đông Nam Bộ, trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại các địa bàn rừng sâu, vùng ven căn cứ cách mạng. Với cấp bậc binh nhì, sau đó là binh nhất rồi hạ sĩ, ông đảm nhiệm vị trí chiến sĩ bộ binh chiến đấu, vừa đánh địch, vừa giữ chốt, bảo vệ địa bàn.
Ông kể rằng ngày đầu hành quân vào chiến trường, rừng rậm bạt ngàn, tiếng máy bay gầm rú trên đầu, ai cũng hồi hộp nhưng không ai lùi bước. “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản: mình không đi thì ai đi,” ông nhớ lại. Người viết nhận ra trong lời kể mộc mạc ấy là tinh thần xung phong rất đặc trưng của lớp thanh niên thời chiến, sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc mà không toan tính thiệt hơn.



