Bài viết

NGÀY RỜI MÁI NHÀ

Có những cuộc chia tay chỉ kéo dài vài phút nhưng được nhớ suốt cả cuộc đời. Ngày người thanh niên rời mái nhà lên đường nhập ngũ là ngày tuổi trẻ bước sang một trang khác – từ cuộc sống bình thường đến những năm tháng đầy thử thách.

Quảng Ngãi21/08/2026Xã Sơn Thủy (Đoàn xã Sơn Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày nhận lệnh nhập ngũ, ông Trương Văn Bình còn rất trẻ.

Sáng hôm ấy, gia đình dậy từ sớm. Mẹ chuẩn bị cho ông một ít đồ dùng cá nhân. Cha không nói nhiều, chỉ dặn con phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Bước chân ra khỏi nhà, ông ngoái lại nhìn mái nhà lần cuối.

Ông không biết bao giờ mình mới trở về.

Trên đường đến điểm tập trung, ông gặp nhiều thanh niên cùng quê cũng lên đường. Có người vui vẻ, có người lặng im, nhưng tất cả đều hiểu rằng từ hôm nay cuộc đời mình sẽ bước sang một chặng đường mới.

Những ngày tháng sau đó, ông được huấn luyện và rồi hành quân đến nơi làm nhiệm vụ.

Chiến tranh khiến con người trưởng thành rất nhanh.

Những chàng trai mới ngày nào còn sống trong vòng tay gia đình phải học cách tự chăm sóc mình, bảo vệ đồng đội và hoàn thành nhiệm vụ.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại ngày rời quê, ông Bình nói rằng điều ông nhớ nhất không phải là những gì mình đã mang theo, mà là ánh mắt của cha mẹ lúc tiễn con.

“Đi rồi mới hiểu, phía sau mỗi người lính luôn có một mái nhà đang chờ.”


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn