Cựu chiến binh

Ngày rời mái nhà đi theo kháng chiến

Buổi sáng hôm ấy, làng quê còn phủ một lớp sương mỏng. Con đường đất trước nhà ướt mềm sau trận mưa đêm. Ngoài vườn, tiếng chim gọi nhau trong những lùm cây, còn trong căn nhà nhỏ, người mẹ đang lặng lẽ gói cho con một ít cơm nắm và chiếc áo đã được vá lại nhiều lần.

Ninh Bình15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ngày rời mái nhà đi theo kháng chiến

Buổi sáng hôm ấy, làng quê còn phủ một lớp sương mỏng. Con đường đất trước nhà ướt mềm sau trận mưa đêm. Ngoài vườn, tiếng chim gọi nhau trong những lùm cây, còn trong căn nhà nhỏ, người mẹ đang lặng lẽ gói cho con một ít cơm nắm và chiếc áo đã được vá lại nhiều lần.

Cậu thanh niên đứng bên chiếc rương gỗ, kiểm tra lần cuối những thứ mình mang theo. Một bộ quần áo, chiếc khăn tay mẹ đưa, vài vật dụng đơn sơ và một cuốn sổ nhỏ.

Anh sắp rời nhà.

Từ nhiều ngày trước, tin thanh niên trong làng tham gia lực lượng kháng chiến đã khiến không khí trong gia đình trở nên trầm lắng. Người mẹ hiểu con mình đã lớn và hiểu rằng có những lúc tình yêu quê hương khiến người ta phải rời mái nhà thân thuộc.

Bà không hỏi con có sợ không.

Bà chỉ dặn:

“Đi đâu thì nhớ giữ gìn sức khỏe. Làm việc gì cũng phải đoàn kết với anh em.”

Người cha ngồi bên hiên nhà, im lặng hồi lâu. Ông vốn ít nói. Đến lúc con chuẩn bị bước đi, ông mới gọi lại:

“Con đi làm việc nước thì phải giữ lòng ngay thẳng. Khó khăn đến đâu cũng đừng quên mình là người của quê hương.”

Anh cúi đầu nghe từng lời.

Ngoài sân, mấy người bạn cùng làng đã đứng chờ. Có người mang chiếc ba lô cũ, có người chỉ có một túi vải nhỏ. Họ không biết phía trước sẽ là những ngày tháng như thế nào. Họ chỉ biết mình đang cùng nhau bước vào một chặng đường mà đất nước đang cần những người trẻ.

Trước khi đi, anh quay lại nhìn căn nhà lần cuối.

Mái tranh quen thuộc.

Gốc cây trước ngõ.

Chiếc giếng mà anh từng theo mẹ gánh nước.

Mảnh sân nơi những buổi chiều anh từng chơi cùng lũ trẻ trong làng.

Tất cả đều bình dị đến mức trước đây anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình phải đứng lại nhìn chúng thật lâu.

Mẹ bước ra cổng.

Bà cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đã đỏ hoe.

Anh nói:

“Con đi nhé mẹ.”

Bà gật đầu:

“Ừ. Đi đi con.”

Không có lời tiễn biệt dài.

Chỉ một cái nhìn thật lâu giữa mẹ và con.

Đoàn người bắt đầu đi trên con đường làng. Anh bước được một đoạn lại quay đầu nhìn. Người mẹ vẫn đứng trước cổng. Bóng bà nhỏ dần trong màn sương buổi sớm.

Đến khúc quanh, anh quay lại lần cuối.

Mái nhà vẫn còn đó.

Nhưng từ giây phút ấy, anh biết mình đã bước sang một cuộc đời khác.

Những ngày sau, cuộc sống kháng chiến không giống những gì anh từng tưởng tượng. Có những ngày hành quân mệt mỏi, có những đêm ngủ tạm dưới mái lán, có lúc bữa ăn chỉ giản dị với cơm và rau. Nhưng giữa những gian khổ ấy, anh tìm thấy tình đồng đội và một niềm tin chung.

Mỗi khi nhớ nhà, anh lại nhớ lời mẹ dặn.

Rồi anh tự nhủ: mình phải cố gắng, bởi phía sau mình là gia đình, là làng quê và những người đang mong một ngày đất nước được bình yên.

Nhiều năm sau, khi có dịp trở về, anh vẫn nhận ra con đường cũ. Mái nhà đã thay đổi, cây trước ngõ cũng không còn như xưa. Nhưng ký ức về buổi sáng rời nhà vẫn nguyên vẹn.

Đó là ngày một người con rời vòng tay gia đình để đi theo kháng chiến.

Và cũng là ngày anh mang theo bên mình một điều quý giá nhất: tình yêu quê hương bắt đầu từ tình yêu đối với chính mái nhà của mình.

Bài học: Những người tham gia kháng chiến thường phải đối mặt với sự chia xa và nhiều gian khó. Câu chuyện nhắc nhở thế hệ sau biết trân trọng hòa bình, tình cảm gia đình và những đóng góp của các thế hệ đi trước cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn