NGÀY RỜI PHÚC THỌ LÊN BIÊN GIỚI
Năm 1979, chàng trai Nguyễn Hữu Dũng rời thôn Phúc Thọ, khoác ba lô lên đường nhập ngũ.
Biên giới phía Bắc đón bác bằng gió lạnh, núi đá và tiếng súng còn vang vọng.
Tuổi mười tám bắt đầu trưởng thành từ những đêm gác đầu tiên.
Tháng ba năm 1979, làng Phúc Thọ còn vương mùi rơm rạ thì Nguyễn Hữu Dũng lên đường nhập ngũ. Khi ấy bác vừa tròn mười tám tuổi, cái tuổi còn quen gọi mẹ mỗi khi ốm, vậy mà đã phải khoác ba lô, chia tay mái nhà tranh để đi về phía biên cương Tổ quốc.
“Hôm đi, mẹ tôi không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ đứng ở đầu ngõ. Tôi quay lại nhìn một lần rồi đi thẳng, vì sợ quay lại nữa thì không đi nổi”, bác Dũng chậm rãi kể, ánh mắt xa xăm như vẫn còn đứng ở con đường làng năm ấy.
Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế về Đơn vị Biên phòng Tiểu khu 50, làm nhiệm vụ bảo vệ một đoạn biên giới hiểm trở thuộc tuyến phòng thủ tỉnh Cao Bằng. Núi cao, rừng sâu, sương mù phủ kín lối đi; ban ngày đã khó, ban đêm lại càng căng thẳng.
“Đêm đầu tiên gác biên giới, tôi đứng run không phải vì lạnh, mà vì sợ. Không biết phía bên kia rừng là gì, chỉ nghe tiếng động lạ cũng giật mình”, bác nhớ lại. Nhưng chính những đêm gác ấy đã rèn bác từ một cậu trai làng thành người lính thực thụ.
Cuộc sống nơi biên cương thiếu thốn đủ bề. Gạo phải gùi từ xa, rau rừng hái tạm, nước uống đun từ khe đá. Có những ngày mưa rừng xối xả, quần áo ướt không kịp khô, cả đơn vị phải thay nhau hong bên bếp lửa.
“Khổ nhất là rét, rét cắt da. Nhưng anh em động viên nhau, chỉ cần còn đứng gác được là còn cố”, bác nói. Chính trong gian khó ấy, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất.
Bốn năm quân ngũ bắt đầu từ những bước chân rụt rè như thế, nhưng cũng từ đó, ý chí người lính biên phòng trong bác được tôi luyện, để sẵn sàng đối mặt với những thử thách khắc nghiệt hơn phía trước



