Cựu chiến binh

NGÀY RỜI QUÂN NGŨ, KHÔNG RỜI ĐỒNG ĐỘI

Ngày xuất ngũ đến, người lính trẻ gấp lại ba lô mà lòng nặng trĩu. Phía sau lưng là rừng núi, là những năm tháng không thể quên. Và là những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1990, sau ba năm phục vụ trong Lữ đoàn 144, Bộ Tổng Tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam, bác Nguyễn Văn Khang nhận quyết định xuất ngũ. Ngày rời đơn vị, trời rừng biên giới mờ sương, không có tiếng súng, cũng không có lễ tiễn đưa rình rang, chỉ có những cái bắt tay thật chặt và ánh mắt không nói nên lời.

Bác kể sáng hôm ấy, anh em dậy sớm hơn thường lệ. Người lau lại khẩu súng, người xếp gọn chiếc chăn đã theo mình suốt những năm tháng gian khổ. Ba lô nhẹ hơn ngày nhập ngũ, nhưng lòng người lính thì nặng trĩu.

“Vui vì được về, mà buồn không tả được.”

Trước khi rời doanh trại, bác Khang cùng vài đồng đội lặng lẽ ra đứng nhìn về phía rừng sâu – nơi từng diễn ra những ca tuần tra căng thẳng, những đêm gác trắng, và cả những lần tiễn biệt đồng chí, đồng đội không thể trở về.

Trong đơn vị của bác, có những người đã hy sinh trong quá trình làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới, có người ra đi vì tai nạn trong lúc hành quân, tuần tra. Họ nằm lại nơi rừng núi heo hút, không kịp gửi lời chào quê hương.

“Có người hôm trước còn ngồi ăn chung mâm, hôm sau đã không còn.” – giọng bác chùng xuống.

Ngày xuất ngũ, bác Khang mang theo trong ba lô không chỉ là giấy tờ, kỷ vật, mà còn là ký ức về những người đồng đội đã ngã xuống. Mỗi bước chân rời đơn vị như chậm lại, bởi bác biết, có những người mãi mãi không có ngày trở về như mình.

“Mình về được là nhờ phần hy sinh của anh em.”

Trở lại quê hương Phúc Thọ, giữa nhịp sống đời thường, bác Khang vẫn giữ thói quen của người lính: sống kỷ luật, trách nhiệm, nghĩa tình. Mỗi dịp tháng Bảy, mỗi lần nghe tin đồng đội cũ, ký ức ngày xuất ngũ lại trở về nguyên vẹn.

“Tôi coi ngày xuất ngũ không phải là kết thúc, mà là lời hứa sống thay cho những người đã nằm lại.”

Ngày rời quân ngũ đã lùi xa, nhưng trong trái tim bác Nguyễn Văn Khang, đồng đội vẫn còn đó – trên từng nẻo đường tuần tra cũ, trong từng giấc ngủ giữa đêm khuya, và trong mỗi việc làm lặng thầm giữa thời bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn