Ngày rời quân ngũ – mang theo cả một thời hoa lửa
Năm 1989, Phan Văn Nương chính thức rời quân ngũ. Không lễ nghi lớn, không chia tay ồn ào. Ông mang về đời thường một ba lô cũ và cả một thời tuổi trẻ gửi lại chiến trường. Ngày ấy, ông hiểu rằng cuộc chiến trong lòng người lính còn kéo dài rất lâu.
Ngày xuất ngũ, bác Nương gấp bộ quân phục rất chậm. Chiếc áo bạc màu vì nắng rừng, mồ hôi và bom đạn. Người viết hình dung người lính năm xưa đứng lặng trong doanh trại, nhìn lại quãng đời gần ba mươi năm gắn bó với quân đội.
“Ra khỏi cổng đơn vị, tôi đứng lại quay nhìn,” bác kể. “Tự nhiên thấy trống lắm.”
Không còn tiếng kẻng báo thức, không còn đội hình hành quân. Nhưng trong giấc ngủ của bác, rừng Trường Sơn, Tây Nguyên, miền Đông Nam Bộ vẫn hiện về. Những đồng đội đã ngã xuống vẫn gọi tên bác trong mơ.
“Có lẽ đời lính là vậy,” bác nói. “Rời quân ngũ rồi mà chưa bao giờ rời chiến trường.”
Người viết khép lại câu chuyện bằng sự kính trọng sâu sắc. Bởi có những con người, dù đã trở về đời thường, vẫn mang trong tim cả một thời hoa lửa không bao giờ tắt.



