Cựu chiến binh

NGÀY RỜI QUÂN NGŨ – MỘT BUỔI CHIỀU RẤT LẶNG

Ngày hoàn thành nhiệm vụ và rời quân ngũ của Nguyễn Thị Nhạn diễn ra lặng lẽ, không kèn trống. Không nước mắt, không lời hứa hẹn ồn ào. Chỉ có rừng, đồng đội và những cái bắt tay thật chặt. Đó là ngày khép lại một thời hoa lửa đã ăn sâu vào máu thịt.

Thanh Hóa26/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi chiều hôm ấy, rừng yên đến lạ. Không mưa, không gió mạnh, chỉ có tiếng lá xào xạc rất khẽ.

Nguyễn Thị Nhạn thu dọn đồ đạc trong chiếc ba lô cũ: vài bộ quần áo bạc màu, cuốn sổ ghi chép bệnh án, và một tấm ảnh chụp chung đơn vị đã ố vàng.

“Thật ra tôi không nghĩ nhiều,”
bác kể.
“Chỉ thấy trống trải, như bỏ lại một phần đời mình ở rừng.”

Đồng đội đến tiễn không đông đủ. Có người đang đi công tác, có người nằm viện. Chỉ vài cái bắt tay, vài câu dặn dò.

“Nhớ giữ gìn sức khỏe nghe chị.”
“Khi nào có dịp lại lên thăm tụi em.”

Không ai khóc. Nhưng ai cũng quay đi rất nhanh.

Người viết tin rằng, những cuộc chia tay như thế mới là đau nhất – bởi nó không ồn ào, không kịch tính, chỉ lặng lẽ thấm sâu.

Trước khi rời đơn vị, bác Nhạn quay lại nhìn căn lán quân y thêm một lần.

“Tôi đứng rất lâu,”
bác nói.
“Ở đó có mồ hôi, nước mắt, có cả những người không bao giờ trở về.”

Bước chân ra khỏi rừng, bác mang theo một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho quân đội. Sau này, dù trở về đời thường, ký ức chiến trường vẫn luôn hiện hữu – không phải như nỗi đau, mà như một phần máu thịt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY RỜI QUÂN NGŨ – MỘT BUỔI CHIỀU RẤT LẶNG | Câu chuyện thời hoa lửa