Anh hùng Lực lượng vũ trang

NGÀY RỜI QUÊ PHÚC THỌ

Nghệ An06/08/2026Chi đoàn Phúc Thọ (Đoàn xã Giai Lạc)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với mỗi người lính, ngày lên đường nhập ngũ luôn là một dấu mốc không thể nào quên. Đó là ngày tạm biệt gia đình, quê hương và những tháng ngày tuổi trẻ bình yên để bước vào một hành trình hoàn toàn mới – hành trình của trách nhiệm, của thử thách và cũng là hành trình cống hiến cho Tổ quốc.

Với ông Nguyễn Văn Nhuận, ký ức về ngày rời xóm Phúc Thọ vẫn còn nguyên vẹn sau hơn bốn mươi năm.

Khi ấy, ông vừa hoàn thành thời gian học tập và huấn luyện theo quy định của quân đội. Chàng trai từng trích máu viết đơn tình nguyện năm nào giờ đã chính thức trở thành một người lính.

Điều ông mong đợi bấy lâu cuối cùng cũng đến.

Nhưng niềm vui ấy cũng đồng nghĩa với một cuộc chia xa.

Rời quê hương, ông mang theo rất ít hành trang.

Một ba lô của người lính.

Vài bộ quần áo.

Những vật dụng cần thiết.

Và trên hết là tình yêu quê hương cùng niềm tin vào nhiệm vụ phía trước.

Ông kể rằng, ngày ấy, những người thanh niên lên đường nhập ngũ đều mang trong mình một suy nghĩ rất giản dị: khi đất nước cần thì thanh niên phải có mặt. Không ai tính toán thiệt hơn, cũng không ai biết trước con đường phía trước sẽ dài bao nhiêu hay sẽ phải đối mặt với những điều gì.

Tất cả đều sẵn sàng nhận nhiệm vụ.

Đó là tinh thần chung của một thế hệ.

Rời Phúc Thọ, ông cũng rời xa những cánh đồng, những con đường làng và cuộc sống quen thuộc của tuổi thơ. Phía trước là quân trường, là những đơn vị mới, là đồng đội đến từ nhiều vùng quê khác nhau và rồi là những chiến trường khốc liệt nơi biên giới Tây Nam.

Lúc ấy, ông chưa thể hình dung rằng con đường mình sắp đi sẽ đưa ông đến Đại đội 9, Tiểu đoàn 6, Trung đoàn 1, Sư đoàn Bộ binh 5; sẽ đưa ông sang đất bạn Campuchia và chứng kiến những trận chiến ác liệt nhất của cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam, nơi nhiều đồng đội mãi mãi không trở về.

Nhưng ông không hề do dự.

Bởi quyết tâm ấy đã được hun đúc từ rất lâu.

Ngay từ khi còn là cậu thiếu niên mười sáu tuổi viết đơn tình nguyện bằng máu.

Ông nhớ rằng, trong đoàn tân binh ngày ấy có rất nhiều thanh niên cùng chung lý tưởng. Mỗi người đến từ một vùng quê khác nhau, mang theo những hoàn cảnh khác nhau, nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: mong muốn được góp sức bảo vệ Tổ quốc.

Chính từ ngày rời quê ấy, họ trở thành anh em.

Cùng học tập.

Cùng rèn luyện.

Cùng chia sẻ những khó khăn đầu tiên của cuộc đời quân ngũ.

Và rồi, sau này, nhiều người trong số họ sẽ cùng sát cánh trên chiến trường.

Đối với ông Nguyễn Văn Nhuận, ngày rời quê không chỉ là ngày bắt đầu cuộc đời người lính, mà còn là ngày ông chính thức bước vào một ngôi nhà lớn hơn – ngôi nhà của Quân đội nhân dân Việt Nam. Tại đó, ông được rèn luyện về ý chí, bản lĩnh, tinh thần kỷ luật và trách nhiệm; được sống trong tình đồng chí, đồng đội gắn bó như anh em ruột thịt.

Nhiều năm sau, khi đã trở về với cuộc sống đời thường, mỗi lần đi qua con đường làng Phúc Thọ, ông lại nhớ đến buổi sáng năm ấy. Con đường vẫn còn đó, quê hương ngày càng đổi mới, cuộc sống ngày một đủ đầy hơn. Nhưng hình ảnh chàng trai trẻ khoác ba lô rời làng để thực hiện nghĩa vụ với Tổ quốc vẫn luôn là một ký ức thiêng liêng trong cuộc đời ông.

Ông thường chia sẻ với con cháu rằng, mỗi thế hệ đều có một con đường để cống hiến. Thế hệ của ông lên đường khi Tổ quốc cần người cầm súng. Thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình thì càng phải biết trân trọng những gì mình đang có, nỗ lực học tập, lao động sáng tạo và góp phần xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Ngày rời quê Phúc Thọ đã lùi xa theo năm tháng.

Nhưng chính ngày hôm ấy đã mở ra một hành trình đặc biệt trong cuộc đời người lính Nguyễn Văn Nhuận – hành trình của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và của những ký ức không bao giờ phai nhạt về một thời hoa lửa.

Video / Phóng sự

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY RỜI QUÊ PHÚC THỌ | Câu chuyện thời hoa lửa