Cựu chiến binh

NGÀY RỜI RỪNG (2)

Năm 1976, bác Nguyễn Văn Tố xuất ngũ sau nhiều năm gắn bó với rừng Trường Sơn. Ngày chia tay đơn vị không kèn không trống, chỉ có cái bắt tay siết chặt và ánh mắt lặng lẽ. Bác rời rừng khi đất nước đã hòa bình, nhưng lòng vẫn mang theo những ký ức không thể quên. Đó là ngày khép lại một đời lính thầm lặng.

Thanh Hóa26/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày bác Nguyễn Văn Tố nhận quyết định xuất ngũ, trời Trường Sơn mưa nhẹ. Con đường mòn vẫn ướt, vẫn trơn như ngày bác mới vào rừng.

Đơn vị tổ chức một buổi chia tay rất giản dị. Không hoa, không rượu. Chỉ có mấy điếu thuốc chuyền tay nhau, và những cái vỗ vai thật chặt.

“Anh em nói ít lắm. Nói nhiều sợ không kìm được.”

Bác thu dọn ba lô. Trong đó không có gì nhiều: bộ quần áo cũ, chiếc bi đông móp méo, và một tấm ảnh chụp chung với đơn vị trước ngày giải phóng. Trước khi đi, bác ra thắp nhang cho những ngôi mộ tạm của đồng đội nằm rải rác trong rừng.

“Tôi nói thầm với mấy anh em đã hy sinh: tụi tôi về trước, mấy anh ở lại nghe.”

Khi bước ra khỏi rừng, ánh nắng chiếu thẳng vào mắt bác. Bác đứng lại rất lâu, quay đầu nhìn về phía rừng Trường Sơn – nơi đã giữ lại cả tuổi trẻ của mình.

“Tôi nghĩ, đời mình từ nay sang trang khác. Nhưng có những trang không bao giờ gấp lại được.”

Và như thế, bác Nguyễn Văn Tố rời chiến trường, mang theo một thời hoa lửa lặng lẽ, bền bỉ – như chính con người bác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY RỜI RỪNG (2) | Câu chuyện thời hoa lửa