Cựu chiến binh

NGÀY RỜI RỪNG – DÂY THÔNG TIN CUỐI CÙNG

Năm 1974, bác Lê Thị Thông nhận quyết định xuất ngũ, rời đơn vị F530 sau nhiều năm bám trụ Mặt trận A. Trước ngày rời rừng, bác được giao tháo dỡ tuyến thông tin cũ – nhiệm vụ cuối cùng trong đời quân ngũ. Mỗi mét dây thu lại là một đoạn ký ức khép dần. Ngày chia tay, không nước mắt ồn ào, chỉ có rừng lặng im tiễn bước người con gái đã gắn đời mình với mạch dây chiến trận.

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Buổi sáng cuối cùng ở chiến trường A, rừng không mưa. Ánh nắng hiếm hoi xuyên qua tán cây già, rọi xuống lối mòn nơi bác Lê Thị Thông đang cẩn thận cuộn từng đoạn dây thông tin. Đây là tuyến dây từng nối sở chỉ huy với các mũi chiến đấu suốt mấy năm liền.

Bác được giao tháo dỡ, thu hồi, chuẩn bị bàn giao địa bàn. Một nhiệm vụ tưởng chừng nhẹ nhàng, nhưng với bác, đó là lần đầu tiên tay run không vì sốt rét hay bom đạn.
“Mỗi đoạn dây kéo lên, tôi lại nhớ một đêm, một lần hành quân, một người đồng đội.” – bác nói.

Người viết thấy ở đó không chỉ là sợi dây kim loại, mà là dấu vết của cả một thời tuổi trẻ. Có đoạn từng bị bom vùi, bác đã nối lại trong mưa. Có đoạn từng dẫn bác đến nơi một đồng đội ngã xuống vì pháo kích.

Buổi trưa, đơn vị làm bữa cơm chia tay rất giản dị: nồi cơm độn sắn, ít muối vừng. Không ai nói nhiều. Chỉ khi chuẩn bị rời đi, một đồng đội nắm tay bác:
“Về trước nhé Thông. Nhớ tụi này.”

Bác kể lại, giọng chùng xuống:
“Lúc đó tôi mới khóc. Khóc vì biết có người còn ở lại, có người có thể không về.”

Trước khi rời rừng, bác quay lại nhìn lần cuối vị trí hầm thông tin cũ. Rừng vẫn xanh, chim vẫn hót, như chưa từng có chiến tranh. Bác đặt cuộn dây cuối cùng xuống kho, chào chỉ huy, rồi lặng lẽ bước ra con đường mòn dẫn về hậu phương.

Năm 1974, bác xuất ngũ. Chiến tranh với bác khép lại, nhưng rừng A, đơn vị F530, những đêm giữ mạch dây giữa bom đạn thì ở lại mãi trong ký ức. Sau này, khi được kết nạp Đảng và nhận Huân chương, bác chỉ nói một câu rất nhẹ:
“Tôi chỉ làm đúng phần việc của mình.”

Những người như bác – lặng lẽ, bền bỉ – chính là nơi Thời hoa lửa gửi lại những ánh sáng không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn