Bài viết

NGÀY RỜI TAY LÁI VÀ CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ QUÊ

Thanh Hóa30/05/2026Trương Thị Hà2 lượt xem0 lượt chia sẻ

2. BÀI VIẾT

Nguyễn Văn Lâm rời tuyến vận tải sau khi nhiệm vụ kết thúc. Chiếc xe từng gắn bó với anh qua bao năm tháng không còn lăn bánh giữa rừng sâu nữa, mà nằm yên trong ký ức như một phần của quá khứ.

Con đường trở về quê không còn tiếng động cơ gấp gáp, không còn những lệnh xuất phát trong đêm. Chỉ còn lại tiếng gió và nhịp đi chậm rãi của một người lính đã đi qua chiến tranh.

Khi về đến làng, mọi thứ vẫn vậy nhưng cũng không còn như trước. Cánh đồng, con đường đất, mái nhà tranh đều quen thuộc, nhưng trong ánh mắt anh, tất cả như được nhìn lại bằng một cảm xúc khác.

Gia đình đón anh trong niềm vui xen lẫn nghẹn ngào. Mẹ anh già đi nhiều, đôi tay run run khi chạm vào con trai trở về sau bao năm xa cách. Khoảnh khắc ấy không cần lời nói, chỉ có sự lặng im đầy xúc động.

Những ngày đầu hòa bình, Lâm vẫn giữ thói quen quan sát đường đi, như thể đang điều khiển một chuyến xe vô hình. Tiếng động lớn vẫn khiến anh giật mình, phản xạ cũ chưa thể phai ngay.

Anh dần tham gia lao động sản xuất và công việc địa phương. Cuộc sống bình yên hơn, nhưng trong ký ức, những chuyến xe Trường Sơn vẫn luôn hiện về như một phần không thể quên.

Có những buổi tối, anh ngồi trước hiên nhà, nhìn con đường làng quen thuộc. Không còn ánh đèn xe, không còn mệnh lệnh, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của một cuộc đời đã đi qua chiến tranh.

Anh hiểu rằng, mình đã rời khỏi chiến trường, nhưng chiến trường chưa bao giờ rời khỏi ký ức của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGÀY RỜI TAY LÁI VÀ CON ĐƯỜNG TRỞ VỀ QUÊ | Câu chuyện thời hoa lửa