NGÀY RỜI TRƯỜNG SƠN (1)
Sau nhiều năm gắn bó với tuyến lửa Trường Sơn, bác Lê Thị Thứ hoàn thành nhiệm vụ và rời quân ngũ. Ngày chia tay rừng, chia tay đồng đội đến rất lặng. Không cờ hoa, không tiễn đưa rầm rộ, chỉ có những ánh mắt nhìn nhau thật lâu. Đó là cái kết sâu lắng của một đời lính.
Sáng hôm ấy, rừng Trường Sơn yên ắng lạ thường. Không bom, không máy bay. Bác gấp lại chiếc võng đã theo mình suốt mấy năm, buộc gọn vào ba lô. Đồng đội đến bắt tay, không ai nói nhiều.
Bác kể:
“Lúc bước ra khỏi rừng, tôi quay lại nhìn mãi. Tự nhiên thấy nhớ từng gốc cây, từng con suối.”
Con đường ra Bắc mở rộng dần, khác hẳn những lối mòn năm xưa. Nhưng trong lòng bác, Trường Sơn không ở lại phía sau. Nó đi theo bác suốt cuộc đời, trong từng giấc ngủ, từng cơn mưa rừng bất chợt hiện về.
Người viết hiểu rằng, với những người lính như bác Lê Thị Thứ, chiến tranh không kết thúc vào một ngày cụ thể. Nó lặng lẽ khép lại, nhưng ký ức thì ở lại, như một ngọn lửa nhỏ âm ỉ cháy trong tim.



