Ngày rời Vĩnh Bảo của Ông Nguyễn Văn Bình
Ngày rời Vĩnh Bảo của Ông Nguyễn Văn Bình
Ngày rời Vĩnh Bảo
Mùa hè năm 1972, cái nắng như đổ lửa trải dài trên những cánh đồng quê Vĩnh Bảo. Chàng trai Nguyễn Văn Bình khi ấy vừa tròn 18 tuổi, độ tuổi đẹp nhất của đời người, nhưng cũng là lúc Tổ quốc cần anh lên đường. Trong chiếc ba lô nhỏ chỉ có vài bộ quần áo, cuốn sổ tay và chiếc khăn mẹ trao, Bình đứng lặng trước ngôi nhà thân thuộc – nơi đã nuôi anh lớn lên bằng những bữa cơm đạm bạc và tình yêu thương giản dị.
Buổi tiễn con không có cờ hoa, không có lời hứa hẹn dài dòng. Chỉ có mẹ anh, người phụ nữ tảo tần với đôi bàn tay chai sạn vì năm tháng, lặng lẽ đứng bên bờ đê. Gió từ cánh đồng thổi lên làm tà áo nâu bạc màu của bà bay nhẹ. Mẹ nhìn con, ánh mắt vừa tự hào, vừa lo lắng. Bà không khóc, chỉ khẽ nói: “Đi mạnh giỏi, giữ mình con nhé.” Lời dặn giản dị ấy như khắc sâu vào tim Bình, trở thành hành trang lớn hơn bất cứ thứ gì anh mang theo.
Bình cúi đầu chào mẹ, không dám nhìn lâu vì sợ mình yếu lòng. Anh hiểu rằng nếu quay lại, có thể sẽ không đủ can đảm để bước tiếp. Những bước chân đầu tiên rời khỏi bờ đê là những bước chân nặng trĩu. Mỗi bước đi như mang theo cả tuổi thơ, mang theo tiếng cười của những ngày chăn trâu thả diều, mang theo những buổi chiều tắm sông cùng bạn bè. Nhưng phía trước anh là con đường của người lính – con đường của trách nhiệm và lý tưởng.


